Liễu Tranh Lưu tự nhận định rằng hôm nay trừ phi bảo cả nhà mình chết hết rồi, bằng không thì chẳng có cách nào giữ Ngu Tầm Ca lại được nữa...
Thế nhưng cái cớ đó lại quá giả trân vì mới hôm qua Ngu Tầm Ca còn thấy cô ta gọi điện cho người nhà xong.
Liễu Tranh Lưu hít sâu một hơi rồi tự nhủ không được nóng vội vì vẫn còn cơ hội. Thế là cô ta cười nói: "Muộn thế này rồi, em đợi chị chút để chị gọi Tiểu Ngô dậy đưa em về."
Ngu Tầm Ca gật đầu đồng ý. Hiện giờ cô vẫn đang ở khách sạn của đoàn phim nên quả thật rất cần xe đưa về. Chỉ còn chưa tới ba tiếng nữa là đến giờ thử nghiệm, cô phải về nhà để ngăn Ngu Tầm Hoan chơi trò này.
Kiếp trước, rõ ràng Ngu Tầm Hoan đã tham gia thử nghiệm từ sớm và giành được năng lực mà người thường không thể tưởng tượng nổi trước người khác hẳn một năm. Thế mà hắn vẫn giấu nhẹm chuyện đó đi, máu lạnh đứng nhìn cô chịu khổ trong giới giải trí, lại còn lấy tiền và tài nguyên cô kiếm được để bồi dưỡng cho chính mình...
Hắn đã ngụy trang hoàn hảo bên cạnh cô suốt ba năm trời. Đến năm thứ ba, ngay cả lúc bị truy sát thì cô vẫn ngây thơ cho rằng Ngu Tầm Hoan là người vô tội. Toàn bộ những vở kịch ấy chẳng qua chỉ để đoạt lấy thiên phú cấp thần của cô. Mãi đến khoảnh khắc trước lúc lâm chung, cô mới vỡ lẽ được chân tướng.
Có điều cô cũng chẳng để hắn được như ý. Cô cố cắn răng chịu đựng nỗi đau bị rút cạn máu chính là để chờ kẻ đứng sau màn lộ diện, sau đó kích nổ đạo cụ mang tên Chết Thì Cùng Chết nhằm kéo tất cả những kẻ có mặt hôm đó chôn cùng.
Lúc hấp hối cô mới biết thì ra mình chỉ là một vai phản diện trong một cuốn tiểu thuyết...
Hơn nữa còn là kiểu chị gái điên cuồng si mê nam chính Ngu Tầm Hoan.
Thật nực cười. Tác giả muốn đu theo trào lưu nhưng lại e ngại luật lệ nên không dám viết cốt truyện loạn luân, thế là mới dùng cái thủ pháp ghê tởm này để chọc ngoáy người đọc đúng không?
...
Tiểu Ngô mở mã QR nhận tiền ra và đáp: "Lái xe tang."
"..."
Hèn chi lại thế. Ngu Tầm Ca chuyển cho hắn hai ngàn rưỡi rồi sai bảo: "Sang cửa hàng tiện lợi đối diện mua cho tôi một chai rượu trắng nhỏ."
Có tiền thì chuyện gì cũng dễ nói chuyện. Thái độ phục vụ của Tiểu Ngô lập tức chan chứa thiện chí. Chưa đến mười phút hắn đã chạy đi rồi quay lại và dâng cho cô một chai rượu trắng nhỏ.
Ngu Tầm Ca sống lại vào lúc 23 giờ đêm. Khi cô về tới nhà thì đồng hồ đã điểm 1 giờ 47 phút.
Cô rót rượu trắng vào ly thủy tinh rồi lại tự rót cho mình một cốc nước, bưng hai chiếc ly đi thẳng tới phòng Ngu Tầm Hoan. Chỉ gõ cửa hai cái là cửa phòng đã mở ra. Tên phế vật này quả nhiên vẫn chưa ngủ.
Ngu Tầm Ca có thể làm minh tinh còn Ngu Tầm Hoan có thể làm rể hào môn thì ngoại hình của hai chị em dĩ nhiên đều thuộc hàng cực phẩm. Ngu Tầm Ca mang vẻ đẹp dịu dàng tri thức, còn Ngu Tầm Hoan thì toát lên vẻ ngoan ngoãn vô hại. Thế nhưng lòng dạ của hắn lại đen tối và thâm hiểm hơn bất kỳ ai.
Cô đưa ly rượu trắng cho Ngu Tầm Hoan và cười nói: "Nào, cạn ly! Chị sắp kiếm đủ tiền mua biệt thự cho em rồi!"
Ngu Tầm Ca tự nhận mình không phải là kẻ ngu ngốc. Cô bị Ngu Tầm Hoan lừa gạt suốt bao nhiêu năm như thế hoàn toàn là vì hắn luôn tỏ ra ngoan ngoãn, gần như chị gái có yêu cầu gì là đáp ứng ngay. Hắn khác hẳn với đám em trai chỉ biết há miệng chờ sung, ăn bám hút máu chị gái nhan nhản trên mạng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


