Dáng vẻ lợn chết không sợ nước sôi của cô lúc này, thực sự khiến Giản Tu Quân không biết phải nói gì.
Cũng phải thôi, anh hỏi thì người ta đã trả lời rồi, loại chuyện này vốn chẳng có cách nào kiểm chứng, anh còn muốn nói gì nữa?
Giản Tu Quân tỉnh lại sớm hơn một bước, đương nhiên đã đi một vòng để tìm hiểu tình hình hiện tại.
Trước khi ngất đi, trong mắt mấy tên côn đồ kia nhìn anh tràn ngập sát ý, bên ngoài lại đang có mưa axit nghiêm trọng như vậy, rốt cuộc anh đã đến được đây bằng cách nào?
Chỉ cần nghĩ cũng biết, bản thân chẳng phải người quan trọng gì, trên đường chạy trốn lại còn là gánh nặng, ai sẽ tốn công mang theo anh chứ?
Từ lúc mở mắt tỉnh dậy, gương mặt quen thuộc duy nhất anh nhìn thấy, chính là cậu học trò chuyên nói linh tinh này của mình, nếu không phải Tiêu Cẩm đã cứu anh thì còn có thể là ai nữa?
Haizz...
Giản Tu Quân vốn đang tức đến chết đi được, nhưng vừa nghĩ đến điều đó, thì cơn giận lập tức tan biến, chỉ có thể bất lực thở dài.
Những chuyện đó đều là chuyện nhỏ. Theo tình hình hiện tại, tiếp tục bận tâm cũng chẳng có ý nghĩa gì, rốt cuộc anh cũng đâu thể đến phòng giáo vụ mách chuyện, rồi gọi phụ huynh tới được! Trường học còn chẳng còn nữa.
Tiêu Cẩm khựng lại một chút:
“Không tốt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


