“Mày… mày…” Hứa Minh há hốc miệng.
Chuyện quái gì vậy? Chỉ một lúc không gặp, mà cả đám đã bị người ta tóm gọn rồi?
“Nhóc con, tao khuyên mày nên biết điều một chút, đừng tưởng cầm cái đao rách trong tay là có thể thắng được tao, khôn hồn thì mau quỳ xuống xin lỗi, giao hết vật tư ra đây.”
Ánh mắt Hứa Minh đầy vẻ hung hiểm, khi nhìn lướt qua thanh trường đao trong tay Tiêu Cẩm, trong mắt hắn hiện lên tia tham lam rõ rệt.
Cây rìu cứu hỏa từ xa chĩa thẳng vào cô, như thể chỉ cần Tiêu Cẩm không làm theo lời hắn, giây tiếp theo chiếc rìu ấy sẽ bổ xuống người cô.
Chỉ tiếc, Hứa Minh bị lòng tham làm mờ mắt, nên không nhìn thấy ánh mắt đầy thương hại của mấy kẻ bị trói bên cạnh, trên mặt Thượng Phàm còn thoáng qua một tia mỉa mai.
Nghe lời Hứa Minh nói, ánh mắt Tiêu Cẩm lạnh xuống.
Quỳ xuống?
Không nhiều lời, cô động thủ luôn.
Một bóng đen lao thẳng về phía Hứa Minh, tiếng gió rít vang lên vun vút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)