“Tiêu Cẩm.”
Sau khi vào thư viện, Tiêu Cẩm phát hiện nơi này quả thật rất thích hợp làm chỗ trú tạm thời, yên tĩnh, sạch sẽ lại an toàn. Nếu sau này không có chuyện ngoài ý muốn, cô dự định sẽ ở đây một thời gian.
Đợi mưa tạnh, tên ngốc kia rời đi rồi, cô sẽ khóa cửa ngoài lại như cũ.
Đàm Đông hoàn toàn không biết, mình đã bị Tiêu Cẩm xếp vào hàng ngốc nghếch, lúc này anh ta còn đang âm thầm vui vẻ, vì cuối cùng cũng biết tên ân nhân cứu mạng.
“Tiêu Cẩm, tôi nhớ rồi. Nhưng cậu nói cảnh sát không rảnh quản nơi này là có ý gì?” Đàm Đông hỏi.
Ai ngờ sau khi Tiêu Cẩm nói xong, hồi lâu vẫn không thấy Đàm Đông phản ứng, cô khó hiểu ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy anh đang nhìn mình chằm chằm.
Lúc trước khi tránh mưa axit, Tiêu Cẩm tuy không mặc đồ phòng hộ, nhưng trên mặt có đeo khẩu trang, bên ngoài còn khoác chiếc áo rộng thùng thình của ông chú trung niên, vừa rộng vừa chẳng có dáng người.
Giờ phút này vào thư viện, cởi bỏ hết lớp đồ vướng víu, gương mặt tinh xảo lộ ra, bất ngờ giáng cho Đàm Đông một cú “bạo kích”.
Đôi mày mắt lạnh nhạt như nước suối, phần cổ trắng nõn lộ ra dưới ánh đèn càng khiến mắt anh ta hoa lên.
Nhìn gương mặt đột nhiên đỏ bừng, cùng ánh mắt né tránh của Đàm Đông, Tiêu Cẩm nghiêng đầu đầy khó hiểu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

