Sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, Tiêu Cẩm nhất thời rơi vào im lặng.
Kiếp trước cô đã giãy giụa sinh tồn suốt mười năm trong tận thế, sớm nhìn thấu sự xấu xí của lòng người đến tận cùng.
Đã bao lâu rồi, đã bao lâu cô chưa nhìn thấy thứ tình thân thuần túy như vậy?
Con người khi không còn phải tính toán thiệt hơn, không còn phải vật lộn để sống sót, trước tận thế có lẽ cũng từng là một người cha tốt, một người bạn đời tốt.
“Cái gì?”
Người đàn ông sửng sốt, rồi như chợt nhận ra điều gì đó, mà mừng rỡ như điên:
“Cậu trai trẻ, cháu có thuốc đúng không?”
“Ừm.” Tiêu Cẩm gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

