Cảnh tượng cuối cùng là bóng lưng rời đi của những vị thần linh kia.
Miếng ngọc bội nhỏ khẽ đung đưa theo động tác quay người, như một vệt ánh trăng thiêng liêng, trắng bệch và lạnh lẽo.
Ký ức của nguyên chủ dừng lại ở đó.
Khâu Khư làm gì có bãi tha ma nào, chẳng qua chỉ là một ngôi làng khác bị hồn thú càn quét sạch sẽ mà thôi.
Nhưng mà bên trên cungx có một chữ "Đông".
Nguyên chủ không hiểu đây là thứ gì.
Thường Tửu đã quan sát ở đây suốt ba ngày, cho đến hôm nay, khi nhìn vị Luyện hồn sư bán rượu Định Hồn này và nghe những lời bàn tán của người qua đường, nàng mới biết rốt cuộc nó là thứ gì.
Đó là thẻ thân phận của người dân thành Đông Lê.
"Hóa ra... kẻ hại chết các người là "bề trên" từ trên đó tới sao?" Thường Tửu thì thầm.
Nàng nhìn chăm chăm quá lâu, mắt dần cay xè, nhưng có lẽ do suốt ba ngày không ăn không uống, ngay cả nước mắt cũng đã cạn khô.
Đêm mỗi lúc một sâu, lão già bán rượu đã rời đi.
Những thợ mỏ mua rượu cũng nhanh chóng giải tán. Nơi này là điểm giao dịch tạm thời được dựng lên trong ba ngày qua, người vừa đi thì nơi đây lại biến thành một bãi đất hoang chỉ toàn bụi mỏ.
Độc Nhãn chằm chằm nhìn mấy người dân lưu vong cuối cùng vẫn chưa bán được, bắt đầu do dự không biết có nên rời đi hay không.
Trước đó đông người, lại có vị Luyện hồn sư bán rượu Định Hồn kia ở đây, lũ hồn thú lảng vảng quanh Khâu Khư tự nhiên không dám đến gần. Nhưng bây giờ người đã đi gần hết, khó mà bảo đảm hồn thú sẽ không xuất hiện lần nữa.
Dạo gần đây hồn thú xuất hiện thường xuyên, không biết đã có bao nhiêu thôn xóm khắp Khâu Khư bị tàn phá, dân lưu vong nhiều vô kể, việc dẫn theo đám người già yếu bệnh tật này quả thật là tự tìm đường chết.
Cuối cùng, Độc Nhãn đã đưa ra quyết định.
Gã nhìn chằm chằm không chớp mắt vào bọn người Thường Tửu, cảm thán: "Lần này lão tử lòng dạ từ bi, chuẩn bị làm chút việc thiện tích đức đây."
Lời này vừa nói ra, mọi người sau cơn kinh ngạc đều lộ vẻ vui mừng, chẳng lẽ tên hung thần này định thả họ đi?
Nhưng lại thấy Độc Nhãn rút từ bên hông ra một con dao, tiến về phía Thường Tửu trước.
Nam nhân phía trước vốn tưởng như đã chết ngất, lúc này đột nhiên như xác sống vùng dậy, vặn vẹo người huých Thường Tửu ra, giơ cao hai tay đang bị trói, khàn giọng cầu xin: "Thả ta ra trước! Đại ca ngài thả..."
"Phụt!"
Chỉ trong chớp mắt, nam nhân phía trước Thường Tửu đổ rầm xuống đất. Luồng máu đỏ tươi mang theo mùi sắt gỉ nồng nặc bắn tung tóe trong màn đêm, xối đầy mặt nàng, nóng hổi đến đáng sợ.
Trong ba ngày qua, Thường Tửu không nhớ nổi đã có bao nhiêu người chết trước mắt mình. Bên đường luôn có người khiêng thi thể đi qua, tử khí trong không khí lảng vảng không tan, nhưng máu xối đầy mặt thế này thì đây mới là lần đầu tiên.
Nhịp thở của nàng đình trệ, đầu óc trống rỗng trong chốc lát, dòng máu nóng hổi từ hốc mắt nàng chảy xuống, trông như hai hàng lệ máu đến ghê người.
Thế nhưng Độc Nhãn lại chỉ như vừa làm một việc vặt vãnh không đáng nhắc tới. Gã tay phải cầm dao, tay trái lấy cọng cỏ xỉa răng ra, nhổ một bãi nước bọt rồi mặt không cảm xúc đá đá cái xác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
