Tại Khâu Khư, rượu được bán theo từng giọt.
Thường Tửu rốt cuộc cũng tỉnh táo lại.
Nàng giữ tư thế ngồi xổm ít tốn sức nhất, khẽ nheo mắt, nhìn chằm chằm vào hàng dài người mua rượu nối đuôi nhau vô tận ở bên kia đường.
Đó là một đám thợ mỏ, khắp người họ bao phủ một lớp khí đen kỳ dị. Nhìn từ xa, họ chẳng khác nào một đàn sâu bọ mất hết tri giác, bị hương thơm ngọt ngào của thức ăn dụ dỗ mà không ngừng bò về phía trước.
Kẻ cầm mồi nhử lại là một lão già râu trắng ở ngay đầu hàng.
Lão già và những thợ mỏ như thể người của hai thế giới khác biệt. Tà áo xanh của ông quét đất, bên hông đeo một miếng ngọc bội xanh biếc nho nhỏ, trên đó thấp thoáng khắc một chữ "Đông".
Lão già ngồi vững trên chiếc ghế bạch ngọc cao nửa người, tay cầm một chiếc bình vàng nhỏ.
Mỗi khi có ai nâng một viên đá trắng muốt quỳ xuống trước mặt dâng cho tiểu đồng hầu hạ bên cạnh, ông lại lắc nhẹ chiếc bình nhỏ. Từ chiếc vòi cong dài nhỏ hẹp bay ra đúng một giọt rượu màu vàng đục, nếu dâng nhiều đá hơn thì rượu cũng tăng lên tương ứng.
Người đến lượt vội vàng ngửa đầu há miệng đón lấy giọt rượu kia với vẻ mặt như được hưởng cam lộ, khí đen lượn lờ trên người họ cũng theo đó mà tiêu tan đi vài phần.
Thường Tửu bị trói ở đây đã ba ngày, nghe ngóng dăm ba câu từ miệng người qua đường, nàng cũng đã biết thứ đó là gì.
Rượu Định Hồn.
Khâu Khư có rất nhiều hồn thú nguy hiểm lảng vảng khắp nơi. Sau khi bị hồn thú tấn công, người ta khó tránh khỏi việc thần hồn tổn hại, nhẹ thì hóa điên hóa dại, nặng thì thần hồn tiêu tán, chết không còn một ai.
Thứ rượu này tuy đắt đỏ một cách vô lý, nhưng ít ra còn giúp người ta ổn định thần hồn, xua tan tử khí do hồn thú để lại.
Những thứ tốt có thể mua được ở khu mỏ không nhiều, rượu Định Hồn được coi là một trong số đó.
Một viên hồn thạch đổi lấy một giọt, vừa vặn có cùng giá trị với một mạng người.
Đúng vậy, ở Khâu Khư con người được bán theo từng mạng.
Kẻ canh giữ đám dân lưu vong bọn họ là Độc Nhãn. Con mắt lành lặn của gã cứ đảo quanh quan sát nhóm người khác, còn con mắt bị mù thì hướng về phía Thường Tửu và bà lão, dường như hoàn toàn không lo lắng hai người này có thể trốn thoát.
Thường Tửu thấp giọng đề nghị với Độc Nhãn:
"Ta thấy bà ấy tuổi tác đã cao, dù có tặng kèm thì e là cũng chẳng có vị khách nào muốn. Hay là ngài thả bà ấy ra đi, chỉ bán một mình ta thôi có khi lại dễ bán hơn đấy."
Độc Nhãn từ từ quay đầu lại, nhìn chằm chằm Thường Tửu một lúc lâu rồi đột nhiên toét miệng cười.
"Con nha đầu chết tiệt, ngươi có nhầm không thế?" Gã đá đá bà lão kia, lạnh giọng mỉa mai: "Mụ già, nói xem bà biết làm những gì nào! Còn giả chết nữa là ta ném bà đi cho hồn thú ăn đấy!"
Bà lão vốn đang nửa sống nửa chết quả nhiên mở mắt ra, run rẩy trả lời bằng giọng khàn đặc: "Ta... ta đã sống ở Khâu Khư cả đời, quanh đây có thể tìm thấy rau dại quả dại ở đâu ta đều biết hết! Ta... ta còn biết quanh đây có những nơi nào có hồn thú lảng vảng, có thể giúp các vị đại nhân tránh được chúng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
