- Xin lỗi. Coi như ta chưa có hỏi!
Vu Nhai rất mẫn cảm, nhanh chóng nhận ra tâm tình nàng chấn động. Hắn vội vàng chữa cháy, nói
- Cũng không có gì. Mắt ta quả thực không nhìn thấy. Cái mặt nạ này là món bảo vật, có thể giúp ta nhìn thấy được mọi thứ.
Thủy Tinh cố gắng nở nụ cười. Nụ cười rất gượng gạo. Con người bao giờ cũng phải cố gắng nhìn thẳng vào chỗ thiếu sót của mình. Nàng đã quen với điều này. Chỉ có điều nàng không biết, nụ cười như thế ở trong mắt Vu Nhai lại gượng gạo tới mức nào, thê thảm giống như máu chảy đầm đìa vậy.
- Tặng cho nàng!
Thủy Tinh ngẩn người, đưa tay ra, rồi lại thu về, hỏi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


