Liệp Thủ lại rất cao hứng. Tâm tình bị đè nén nhiều ngày như vậy cuối cùng đã hoàn toàn phóng ra.
- Liệp Thủ, ngươi nói cái gì vậy? Vu Nhai cũng là thành viên của tổ Kỳ Binh chúng ta!
Răng Lớn nổi giận.
- Liệp Thủ, ngươi càng ngày càng kỳ cục. Chuyện thế này, dù nói thế nào chúng ta cũng không thể không đi.
Thủy Tinh lạnh lùng nhếch môi lên nói.
Miệng Liệp Thủ khép mở một hồi, sau đó hừ một tiếng lui xuống, sắc mặt vô cùng dữ tợn. Chỉ có điều rất nhanh hắn lại cười lạnh. Trên đường đi, hắn đã nghe được quá trình gây chuyện của Vu Nhai. Hắc, đắc tội với Tiếu Ly, kết quả sẽ rất thảm. Thôi đi, mình cần gì phải tính toán với một kẻ đã sắp xong đời chứ?
Mấy ngày này bình thường hắn đều bị người ta ghẻ lạnh cũng bởi vì lần trước chịu thua suýt chút nữa mắng tổ Kỳ Binh. Hắn rầu rĩ thế nào có thể tưởng tượng ra được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


