- Được rồi, ta không muốn đả kích ngươi. Thật ra ngươi không biết điều cao thâm nhất của người thợ rèn.
- A, ở chỗ sâu trong dãy núi sương mù!
Vu Nhai tiếp tục nói loạn. Thật ra cũng không tính là nói loạn. Hắn không muốn tiếp tục nói chuyện với hai người lùn điên cuồng này nữa, lại nói:
- Ta phải đi rồi. Bằng hữu ta còn đang chờ ta. Những mảnh vụn tinh sắt Ô Huyền cho ngươi. Không cần cảm ơn!
- Ngươi chờ một chút...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


