- Bỏ Huyền Binh của ngươi xuống. Hiện tại nó đối với ngươi mà nói chỉ là gánh nặng. Sử dụng nắm đấm của ngươi đánh. Sử dụng hai chân ngươi né tránh công kích của đối thủ. Đây là hy vọng duy nhất của ngươi!
Vu Nhai không để ý đến bọn họ, nhìn chằm chằm vào Răng Lớn nói:
- Có nhớ ta đã từng nói gì hay không? Có đôi khi lui mới là tiến. Bỏ Huyền Binh của ngươi xuống chính là lui. Chiến sĩ nên có tinh thần quyết tiến không lùi. Nhưng không phải cứ xông lên đưa đầu ra cho kẻ địch chém.
Ánh mắt Răng Lớn vốn mờ mịt, từ trở lại tinh anh. Đám người của tổ Kỳ Binh lại mờ mịt nhìn chằm chằm vào dã nhân kia, vặn óc suy nghĩ.
- Lẽ nào đây là cao thủ trong truyền thuyết. Hắn coi trọng Răng Lớn sao?
Chỉ có Thủy Tinh nhìn chằm chằm vào hắn, thân thể có chút run rẩy, không biết là do tức giận, hay là kích động.
- Ta biết rồi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

