Sắc mặt U Hoang Kiếm Linh vẫn đen như vậy, chậm rãi nói:
- Thuốc đã ngoài tứ giai sẽ không có thời hạn. Tối đa chỉ có một chút dược tính bị mất đi. Nhưng trong vòng mấy trăm năm, tuyệt đối không thành vấn đề!
Lại học thêm được một chút kiến thức.
Vu Nhai lơ đễnh, nuốt xuống. Chỉ trong nháy mắt, mắt hắn muốn lòi ra.
Thật sự không bị hỏng chứ?
Trong nháy mắt khi Huyền Lăng Đan vào cơ thể, Vu Nhai dường như cảm giác nuốt một máy cối xay thịt vào vậy. Toàn thân hắn co rúm.
Ngay khi đầu óc hắn đang suy nghĩ lung tung, một khí tức cực lớn bạo phát. Dường như có vô số cối xay thịt xông vào lục phủ ngũ tạng của hắn...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250654.png&w=256&q=75)