Hắn chung quy vẫn cảm giác hình như thiếu sót cái gì đó.
Thương thế cũng đã gần khỏi, Vu Nhai quyết định lại xông vào dãy núi sương mù.
Lúc này hắn đã chuẩn bị đầy đủ các loại đồ dùng hàng ngày, bỏ vào trong một túi đeo lưng lớn, mang theo kiếm và trường kích. Hắn nói với đám người Thủy Tinh một tiếng, sau đó liền xuất phát. Mà khi hắn ở trên Lạc Tinh Thạch nhảy lên Tiểu Thúy, đột nhiên phát hiện có người theo dõi. Hắn nhìn một chút, không ngờ chính là Thủy Tinh.
Từ lúc nào nàng đối với mình lại trở nên hiếu kỳ như vậy?
Hắn gửi lời chào tới nàng, sau đó lập tức cùng Tiểu Thúy giống như trận gió lóe lên rồi biến mất.
- Thật là một đại hỗn đản!
Thủy Tinh nhảy ra ngoài, tức tới mức nghiến răng. Nàng thật sự thật tò mò không biết cả ngày Vu Nhai đi đâu. Hình như mỗi lần trở về, hắn đều biến thành dã nhân. Nhưng mỗi lần trở về, hắn đều trở nên càng đáng sợ hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

