Đây chính là người đại diện của cô, Lâm Vân.
Lâm Vân tỏ ra thất vọng tột độ: "Kiều Vân Khê, điều kiện của cô tốt như vậy, vào nghề cũng đã nhiều năm, thế mà đến nay vẫn chỉ là một nghệ sĩ hạng B. Nếu cô chỉ muốn vui chơi qua đường, vậy thì hôm nay tôi sẽ đưa giấy thanh lý hợp đồng cho cô, cô muốn đi đâu thì đi đi!"
"Chị Vân ơi, em biết lỗi rồi." Kiều Vân Khê vội vàng ôm lấy cánh tay của Lâm Vân mà làm nũng.
So với Lục Dao Đình, Lâm Vân mới là người thực lòng đối xử tốt với nguyên chủ: "Bây giờ em sẽ đi tập luyện ngay đây, sau này em chắc chắn rằng sẽ không làm chị phải thất vọng nữa đâu!"
Lâm Vân nhìn cô bằng ánh mắt đầy nghi hoặc: "Được thôi, vậy tôi sẽ cho cô thêm một cơ hội cuối cùng! Tháng này cô hoàn toàn không có chút thành tích nào cả, ngày mai tôi sẽ dẫn cô đi nhận lịch trình mới!"
"Vâng thưa chị Vân, em biết rồi ạ!"
Kiều Vân Khê làm việc vất cả suốt cả một ngày trời, lúc này cô mới nhận thức sâu sắc được nỗi nhọc nhằn của nghề người mẫu.
Đến khi sức cùng lực kiệt, cô mới chợt nhận ra suốt cả một ngày hôm nay mình vẫn chưa hề liên lạc với Phó Đình Lễ.
Trong điện thoại của nguyên chủ vậy mà lại không lưu số của Phó Đình Lễ, cô chỉ tìm thấy số điện thoại của trợ lý anh.
Kiều Vân Khê bấy giờ liền nhắn tin hỏi:
[Phó Đình Lễ đang ở đâu vậy?]
Trợ lý rất nhanh đã nhắn lại:
[Thưa phu nhân, sếp đang bận đi tiếp khách rồi ạ.]
Kiều Vân Khê hỏi thăm địa chỉ, không ngờ lại trùng hợp đúng ngay cái khách sạn mà Phó Mộ Niên đã đưa thẻ phòng cho cô. Cô ngẫm nghĩ một chút, sau đó liền chuẩn bị bắt taxi đi tới đó, nhưng lại vô tình đụng trúng Lục Dao Đình.
Tấm thẻ phòng bị va chạm nên rơi ra ngoài, Kiều Vân Khê vội vàng cất nó đi. Lục Dao Đình lên tiếng: "Vân Khê, thứ đó là gì vậy?"
"Không có gì đâu, tôi đi trước đây."
Lục Dao Đình chằm chằm nhìn theo bóng lưng cô rời đi, khóe môi khẽ nhếch lên.
Hừ, cô ta thực sự nghĩ rằng cô không nhìn thấy gì sao?
Lục Dao Đình lấy điện thoại di động ra, gõ vài dòng chữ rồi gửi đi.
Tại khách sạn Dạ Tinh.
Sau khi bước vào trong, Kiều Vân Khê liền ngồi ở sảnh lớn để chờ Phó Đình Lễ.
Không ngờ một lát sau, trợ lý của Phó Đình Lễ lại đi tới: "Thưa phu nhân, sếp bảo cô lên tầng hai ạ."
Tầng hai là khu vực ăn uống tự chọn. Phó Đình Lễ đang ngồi phía sau một tấm bình phong, Kiều Vân Khê liền tiến đến ngồi xuống đối diện anh.
Người đàn ông mang phong thái thanh tao thoát tục, nhưng toàn thân lại toát ra một luồng khí tức lạnh nhạt và xa cách. Kiều Vân Khê cất lời: "Anh đã tiếp khách xong rồi sao?"
"Ừm, sao cô lại tới đây?" Đôi mắt đen láy sâu thẳm của anh chằm chằm nhìn cô, vô cớ khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.
"Em tới đây để tìm anh mà..." Kiều Vân Khê mỉm cười nhẹ nhàng.
Đương nhiên, mục đích chính của cô vẫn là đến đây để xem kịch hay.
"Nực cười."
Bầu không khí xung quanh đột ngột trở nên lạnh lẽo.
Đôi mắt đen kịt của Phó Đình Lễ gắt gao nhìn chằm chằm vào cô: "Cô làm ra những trò này, thấy có thú vị không?"
Nghĩ đến việc cô lại dám chuẩn bị đi thuê phòng khách sạn với kẻ khác, thế mà còn mở miệng lừa gạt rằng bản thân rất chú trọng lễ tiết, Phó Đình Lễ thực sự cảm thấy thế giới quan của mình bị đảo lộn hoàn toàn.
Sự chán ghét trong lòng anh đã dâng lên đến tột độ. Loại phụ nữ lăng loàn này, chắc chắn là không muốn nhìn thêm dù chỉ một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
