Người này chính là một người mẫu khác do Lâm Vân quản lý, Dương Tĩnh.
Kiều Vân Khê không chút biểu cảm: "Tôi đã làm gì nào? Hơn nữa, tôi là người đến trước, cô dựa vào đâu mà đuổi tôi đi?"
"Hừ, một người mẫu hạng C như cô mà cũng dám mặc cả à?" Ánh mắt Tô Bắc Nịnh đầy vẻ kiêu ngạo và khinh miệt. "Tôi bảo cô đi thì cô phải đi!"
Thân là trụ cột của công ty, cô ta đi đến đâu mà chẳng được người khác tâng bốc?
Kiều Vân Khê mà cũng xứng đối đầu với cô ta sao.
Kiều Vân Khê nhạt nhẽo liếc cô ta một cái: "Nếu tôi không đi thì sao?"
Dương Tĩnh nhìn Kiều Vân Khê cũng vô cùng khó chịu: "Kiều Vân Khê, cô câm miệng lại đi. Nếu không phải tại cô, sao chị Vân làm bị cấp trên khiển trách chứ? Chẳng qua chỉ là một phòng tập thôi mà. Bắc Ninh muốn thì cứ nhường cho cô ấy đi, cô việc gì phải hẹp hòi như vậy!"
Kiều Vân Khê làm liên lụy đến Lâm Vân, cũng gián tiếp làm ảnh hưởng đến tài nguyên của Dương Tĩnh. Trong lòng Dương Tĩnh vốn đã bất mãn, cuối cùng cũng tìm được cơ hội để trút giận.
Cuộc cãi vã của bọn họ thu hút không ít người đến xem.
Những ánh mắt xung quanh phần lớn đều mang theo sự khinh bỉ, hoặc thương hại, hoặc chỉ đơn thuần là muốn xem kịch hay.
"Sao Kiều Vân Khê dám lớn tiếng với Bắc Ninh vậy?"
"Nghe nói trong cuộc họp giao ban sáng nay, chị Vân bị mất mặt lắm."
"Kiều Vân Khê không có thực lực thì cũng thôi đi, lại còn thích ra vẻ ta đây. Thật không biết cô ta lấy đâu ra sự tự tin đó nữa!"
Giữa những lời mỉa mai của đám đông, Lâm Vân bước tới. Mọi người nhìn thấy sắc mặt Lâm Vân trầm xuống thì chắc chắn rằng cô ấy đã bị quở trách. Bọn họ đoán cô ấy đến tìm Kiều Vân Khê để tính sổ nên càng thêm tò mò muốn xem kịch hay.
"Chị Vân, cuối cùng chị cũng đến rồi. Kiều Vân Khê đẩy trợ lý của tôi bị thương, tôi muốn cô ta phải xin lỗi!" Tô Bắc Nịnh gằn từng chữ, thái độ vô cùng lạnh lùng và nghiêm nghị.
Lâm Vân nhàn nhạt liếc mắt nhìn trợ lý: “Vân Khê nhà chúng tôi sẽ không làm chuyện này."
Sắc mặt Tô Bắc Nịnh thoắt cái càng thêm lạnh lẽo, ánh mắt rơi trên người Dương Tĩnh. Dương Tĩnh siết chặt tay, lát sau mới lên tiếng: "Tôi đã nhìn thấy, chắc chắn là Kiều Vân Khê làm."
Ánh mắt Lâm Vân quét tới. Mặc dù Dương Tĩnh hơi chột dạ, nhưng cô ta vẫn tỏ ra rất kiên định.
Ánh mắt Tô Bắc Nịnh âm u lạnh lẽo. "Tôi muốn Kiều Vân Khê phải quỳ xuống xin lỗi trợ lý của tôi, nếu không, chuyện hôm nay tôi chắc chắn là không để yên đâu!"
Bắt một người mẫu phải quỳ xuống xin lỗi trợ lý ư?
Đây rõ ràng là sự sỉ nhục trắng trợn.
"Ghen tị với Tô Bắc Nịnh á?" Lâm Vân nhìn cô ta bằng ánh mắt như thể vừa thấy quỷ.
Dương Tĩnh lập tức hùa theo: "Đúng thế, sáng nay lúc tạp chí Bắc Âu mới bán được một nghìn bản, tạp chí Khinh Yên đã bán được ba nghìn bản rồi. Chênh lệch lớn như vậy, Kiều Vân Khê không ghen tị mới lạ đấy!"
Vẻ mặt Tô Bắc Nịnh lạnh nhạt, nhưng sâu trong đáy mắt lại ánh lên sự kiêu ngạo.
Lâm Vân lấy điện thoại ra, bấm bấm một lát.
"Trời đất ơi, tôi không hoa mắt đấy chứ?"
Không biết ai đã thốt lên một câu. Mọi người đều chú ý thấy màn hình điện thoại của Lâm Vân đang hiển thị doanh số của tạp chí Bắc Âu lúc này đã đạt tới năm mươi nghìn bản!
Phải biết rằng, kỷ lục cao nhất của tạp chí trong nước cũng chỉ đạt năm mươi nghìn bản một ngày. Thế mà bây giờ mới trôi qua một buổi sáng, tạp chí Bắc Âu đã bán được nhiều như vậy rồi.
Sắc mặt Tô Bắc Nịnh trắng bệch. Cô ta không dám tin, vội lấy điện thoại ra tìm kiếm tạp chí Khinh Yên, kết quả chỉ nhìn thấy con số năm nghìn bản...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



