Một lát sau, anh quay đầu đi: "Về thôi." Nhưng giọng nói của anh dường như đã trở nên ấm áp hơn đôi chút.
Khi hai người dạo phố xong và trở về nhà thì trời đã rất muộn, họ dọn dẹp qua loa rồi đi ngủ.
Lần này cô đã không còn câu nệ như lần đầu tiên nữa. Kiều Vân Khê nằm bên cạnh Phó Đình Lễ, ngắm nhìn anh đang đọc những dòng chữ chi chít tiếng Anh.
Góc nghiêng sắc sảo của anh dưới ánh đèn bàn vàng ấm áp dường như đã trở nên dịu dàng hơn một chút, đẹp đẽ tựa như một vị quý tộc bước ra từ trong tranh sơn dầu.
Ngắm mãi rồi cô cũng thấy buồn ngủ, bèn tựa vào người anh mà thiếp đi.
Cảm nhận được cơ thể mềm mại đang tựa vào eo mình, Phó Đình Lễ cúi đầu xuống. Dáng vẻ khi ngủ của cô rất ngoan ngoãn, nhưng cả người lại từ từ cuộn tròn lại. Đây chắc chắn là biểu hiện của một người thiếu cảm giác an toàn.
Đáy mắt Phó Đình Lễ lóe lên một tia tối tăm.
Dù cô là cô chiêu út của nhà họ Kiều, theo lý mà nói thì cũng được nuông chiều từ bé đến lớn, nhưng tại sao lại có biểu hiện như vậy chứ?
Đặt cuốn sách xuống, Phó Đình Lễ định gạt chân cô ra, nhưng anh vừa mới chạm vào thì cô đã như một con bạch tuộc quấn chặt lấy người anh...
Kiều Vân Khê đã mơ một giấc mơ kỳ lạ.
Cô đi dạo một mình trên đường, cảm thấy trời rất lạnh, nhưng đột nhiên mặt trời lại mọc lên khiến không gian thoáng chốc ấm áp hơn rất nhiều. Đi đến một con phố, cô nhìn thấy một quầy bán xúc xích nướng bèn cầm lấy một cây để nghịch. Cảm thấy khá thích thú, cô liền hỏi giá bao nhiêu.
Đối phương lại hét giá trên trời.
Kiều Vân Khê nổi giận, cảm thấy bị trêu đùa. Sau khi cãi nhau với anh ta một trận, cô dứt khoát cầm xúc xích nướng bỏ chạy. Thấy người bán hàng không đuổi theo, cô vui vẻ gặm xúc xích. Nào ngờ tới ngã rẽ tiếp theo, cô lại chạm mặt người bán hàng với sắc mặt đen sì.
Một cái xẻng nấu ăn đập tới, đau đến mức Kiều Vân Khê phải giơ tay đánh trả. Dù sao thì cô vẫn đánh không lại đàn ông, lại bị đập mạnh vào đầu một cái. Sau đó... không có sau đó nữa, cô cứ thế ngất lịm đi.
Ngày hôm sau, Kiều Vân Khê tỉnh lại liền nhìn thấy một khuôn mặt tuấn mỹ. Cô giật mình, còn người đàn ông dường như đoán trước được phản ứng của cô nên lên tiếng: "Lại định đạp tôi à?"
Bị nhìn thấu tâm can, Kiều Vân Khê chỉ thấy xấu hổ, bèn cười gượng: "Không có, không có đâu..."
Khuôn mặt tuấn tú lúc mới ngủ dậy của người đàn ông đẹp đến mức khuynh thành, nhưng sắc mặt lại cực kỳ đen tối. Anh không thèm nhìn cô, tự mình lên xe lăn đi đánh răng rửa mặt. Kiều Vân Khê mờ mịt không hiểu chuyện gì, nhưng lại phát hiện trên cằm anh có một vết xước.
"Ông xã, tối qua anh va vào đâu à?"
Phó Đình Lễ theo bản năng sờ lên đường nét dưới cằm, sắc mặt tuấn tú dường như càng đen hơn, không nói lời nào đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Kiều Vân Khê bị ghẻ lạnh: "..."
Người hầu trong nhà nhanh chóng phát hiện ra, bầu không khí trong gia đình lại trở nên lạnh lẽo một cách kỳ dị.
Lúc ăn sáng, cả hai người đều không nói chuyện. Kiều Vân Khê không nhịn được cảm thấy kỳ lạ, lén lút cầm điện thoại lên mạng tìm kiếm.
Tại sao sau một đêm thức dậy, thái độ của đàn ông lại thay đổi chóng mặt?
Đáp án nhận được lập tức làm cô không dám ngẩng đầu lên.
Chẳng lẽ cô mộng du rồi đánh anh?
Đôi mắt phượng của Phó Đình Lễ đen láy và lạnh lẽo. Khi nhớ lại chuyện tối qua, vành tai anh lại ửng đỏ một cách đáng ngờ.
Thấy anh im lặng, Kiều Vân Khê chắc chắn rằng do mình táy máy tay chân, thảo nào Phó Đình Lễ không thèm để ý đến cô: "Em cũng không biết mình có thói quen mộng du. Xin lỗi, em không cố ý đâu, hay là em sang phòng cho khách ngủ nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)