“Ngọc Lạc tiểu thư, chủ thượng cho mời.”
Nghe vậy, bàn tay thiếu nữ đang nắm lưỡi dao sắc bén hơi khựng lại. Bốn chữ “Ngọc Lạc tiểu thư” khiến thần sắc nàng thoáng chao động. Rõ ràng chỉ mới ngắn ngủi hai tháng, lại có cảm giác như đã cách mấy đời. Đuôi mày nàng khẽ nhướng lên, dáng vẻ thuộc về “Cơ Ngọc Dao” tựa như trong nháy mắt sụp đổ. Nàng thu tay, tầm mắt lướt qua đầu vai hắc y nhân, thẳng tắp rơi xuống một góc vách đá bên kia dòng suối nhỏ.
Cách màn mưa bụi sương mù, nàng nhìn thấy một bộ bạch y như tuyết, có người đứng sau thay hắn che một chiếc ô màu thiên thanh.
Người dưới ô lẳng lặng ngồi trên xe lăn, nghiêng mắt nhìn chăm chú mặt hồ lấp lánh sóng nước. Ánh trăng phủ kín gương mặt sâu sắc của hắn, chiếu lên thần sắc yên tĩnh đạm nhiên, dưới vẻ đạm nhiên ấy lại lộ ra mấy phần lạnh nhạt xa cách, như thể vô hình trung muốn đẩy vạn vật thế gian ra xa. Mây mù trong núi chồng chất bên chân hắn, tựa trích tiên rơi xuống phàm trần, tự có một phen khí độ di thế độc lập.
Chỉ là đến gần mới phát hiện, sắc mặt hắn là một loại trắng bệch gần như bệnh trạng.
Như nghe thấy động tĩnh, tầm mắt hắn mới lưu luyến không rời dời khỏi cảnh mưa, chuyển sang trên người nàng. Đó là một loại đánh giá thật sâu thật lâu, cuối cùng ánh mắt nhẹ nhàng dừng trên ống tay áo rộng rủ xuống của cô nương.
Môi mỏng khẽ mở, nói: “Lại đây.”
Ngồi xổm trước mặt hắn.
Thị nữ bên cạnh mang theo chai lọ, thấy vậy rất nhanh liền hiểu ý, đưa thuốc cầm máu lên. Tạ Túc Bạch duỗi tay nhận lấy, nhìn chằm chằm miệng vết thương, bôi thuốc cho nàng. Đến khi quấn khăn gấm, hắn mới hỏi: “Vui không?”
Cơ Ngọc Lạc ngẩn ra, ngước mắt mới phát hiện góc vách đá này đối diện đúng với trường đình nơi vừa rồi nàng đẩy Cố Nhu xuống. Mà địa thế nơi này hơi cao hơn bờ bên kia, vừa vặn có thể thu hết mọi chuyện xảy ra bên kia vào đáy mắt.
Hắn hỏi “vui không”, không biết là đang hỏi riêng chuyện Cố Nhu này, hay là hỏi tất cả mọi việc xảy ra trong Cơ phủ.
Ngay lúc Cơ Ngọc Lạc suy nghĩ trong chốc lát, Tạ Túc Bạch đã thắt nút trên khăn gấm. Hắn rất nhanh thu tay lại, ngẩng mắt nhìn thiếu nữ trước mặt: “Hận bọn họ sao?”
Lần này Cơ Ngọc Lạc không do dự, lắc đầu nói: “Nhưng bọn họ đáng chết, không phải sao?”
Tạ Túc Bạch nhìn nàng, qua nửa ngày mới nói: “Ngươi muốn bọn họ chết, có thể trực tiếp động thủ, hoặc đem chứng cứ năm đó trình lên Hình Bộ, trình lên Đại Lý Tự, thậm chí trình lên Cẩm Y Vệ. Ngươi có một vạn cách để trừng trị bọn họ, nhưng hành sự hôm nay của ngươi bất quá chỉ làm tổn thương chút da lông, nhiều nhất cũng chỉ khiến người Cơ gia nghẹn tức, không dao động được căn bản —— ngươi không muốn Cơ Sùng Vọng thật sự xảy ra chuyện, có phải vì muốn dùng thân phận trưởng nữ Cơ gia, thuận lợi gả vào Hoắc gia?”
Hắn ngừng trong thoáng chốc, rồi nói thẳng: “Kẻ hai tháng trước đến Hoắc phủ hành thích, là ngươi.”
Cơ Ngọc Lạc mím môi không nói, bầu không khí có chút cứng đờ.
Tiếng mưa rơi dồn dập, dường như có xu thế càng lúc càng lớn.
Trên mặt ô vang lên tiếng “tách, tách, tách” càng thêm rõ ràng. Nước mưa theo mép ô chảy đầy đất, làm ướt góc váy trắng cũ của cô nương.
Tạ Túc Bạch rũ mắt nhìn nàng. Bỗng một trận gió lạnh từ ven hồ thổi tới, hắn đột nhiên che môi ho khan, sắc mặt vốn đã tái nhợt càng thêm khó coi. Cơ Ngọc Lạc vội nhận nước từ tay thị nữ, nhưng Tạ Túc Bạch lại giơ tay ngăn lại.
Hắn chậm rãi ngừng ho, bình ổn hơi thở rồi nói: “Ngươi muốn đi đâu, ta đều không ngăn cản, nhưng ít nhất phải để ta biết ngươi muốn làm gì. Đừng giống ba năm trước ——”
Lời vừa dứt, hai thị nữ phía sau đều sửng sốt, sau đó nhìn nhau một cái rồi cúi đầu xuống.
Ba năm trước à……
Các nàng đại khái cả đời này cũng không quên được. Vị chủ tử này của các nàng ngày thường là người ôn tồn lễ độ, bình lặng không gợn sóng đến nhường nào, nhưng ba năm trước, khi chủ thượng ôm Ngọc Lạc tiểu thư toàn thân đẫm máu, suýt nữa tắt thở từ đại lao Vân Dương đi ra, lệ khí dưới đáy mắt có thể xé sống người ta thành từng mảnh. Vì thế mới có “vụ đồ ngục” tiếng tăm lừng lẫy năm ấy.
Cơ Ngọc Lạc tựa hồ cũng nhớ tới điều gì, đại để là đuối lý, sắc mặt biến đổi mấy lần rồi nói: “Ta tìm được hắn rồi, Triệu Dung.”
Ánh mắt nơi đáy mắt nàng càng lạnh, nói: “Hóa ra hắn là thái giám chưởng ấn Tư Lễ Giám…… Hoàng cung canh phòng nghiêm ngặt, giết hắn không dễ, toàn thân trở ra càng không dễ. Nhưng Hoắc Hiển thường xuyên hầu cận bên quân vương, lại có cấu kết với Triệu Dung, chỉ có đi theo hắn mới có cơ hội vào cung, tiếp cận Triệu Dung.”
Tạ Túc Bạch lặng im trong thoáng chốc, nói: “Cho nên hôm ấy ngươi lẻn vào Hoắc phủ, không phải vì ám sát Hoắc Hiển?”
Giữa mày Cơ Ngọc Lạc nhíu ra một nếp gấp. Dáng vẻ khá buồn bực ấy lại thêm vài phần sinh khí cho gương mặt nhỏ thanh lãnh của nàng.
Nàng mím môi dưới, nói: “Là tin tức có sai……”
Đêm ấy trong phòng không chỉ có Hoắc Hiển, còn có một thái giám lén lút từ trong cung tới. Tin tức nàng nhận được hôm đó là Triệu Dung muốn xuất cung, nào ngờ người ra khỏi cung sau đó chỉ là một tiểu thái giám dưới trướng Triệu Dung. Chính vì nhận nhầm người kia thành Triệu Dung, Cơ Ngọc Lạc mới dám mạo hiểm động thủ, trời xui đất khiến giao thủ với Hoắc Hiển, hơn nữa suýt nữa còn sa vào tay hắn. Nếu không phải tình cờ gặp Cơ Ngọc Dao đang từ chùa Thừa Nguyện trở về kinh, đám quan binh nơi cửa thành không dám lục soát xe ngựa của phu nhân tương lai nhà Hoắc Hiển nên qua loa cho qua, chỉ sợ nàng còn khó mà thoát thân.
Nghĩ đến đây, nếp nhăn giữa mày Cơ Ngọc Lạc càng sâu.
Kể từ đó, mọi chuyện liền rõ ràng sáng tỏ.
Những chi tiết nhỏ ở giữa, thí dụ như Cơ Ngọc Dao thật sự sống hay chết, Tạ Túc Bạch đều không hỏi lại. Hắn chỉ nhàn nhạt nhìn về màn mưa phương xa, giữa môi tràn ra một tiếng thở dài bất đắc dĩ lại dung túng, nói: “Trong kinh có ám cọc của chúng ta, địa điểm ngươi biết. Lúc nguy cấp nhớ cầu viện. Ngươi một mình vào Hoắc phủ, ta không yên tâm, ta sẽ phái một người cho ngươi.”
Cơ Ngọc Lạc do dự nói: “Ta có Triều Lộ.”
Nghe vậy, Triều Lộ cũng ôm kiếm liên tục gật đầu, rất là ủy khuất nhìn Tạ Túc Bạch. Chủ thượng trực tiếp xem nhẹ nàng, rõ ràng là đang nói nàng không được.
Tạ Túc Bạch nói: “Triều Lộ tính tình nghịch ngợm, chưa đủ ổn thỏa.”
Triều Lộ: “……”
Vậy vẫn là đang nói nàng không được.
Cơ Ngọc Lạc không tranh chấp với hắn về những việc nhỏ này. Sau khi đồng ý, nàng đứng dậy định rời đi. Tạ Túc Bạch không ngăn nàng, chỉ đưa lên một chiếc ô giấy.
Những đốt ngón tay lạnh trắng thon dài kia đặt trên mặt ô, cứ thế đưa đến trước mặt Cơ Ngọc Lạc, rồi lại nhanh chóng tránh đi khi nàng vô tình chạm vào hắn, thu tay về.
Cơ Ngọc Lạc hơi khựng lại, nói một tiếng cảm tạ rồi thân ảnh ẩn vào đêm dài.
Thị nữ đứng phía sau tiếc nuối nói: “Chủ thượng vì sao không đưa tiểu thư về?”
Gương mặt Tạ Túc Bạch vẫn bình tĩnh đến không chê vào đâu được, chỉ có bàn tay giấu trong tay áo siết chặt thành quyền, sau đó lại nặng nề ho khan. Chiếc khăn gấm chống bên môi rơi xuống vệt máu, hắn nhắm mắt, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ khàn giọng nói: “Mưa lớn rồi, về thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

