Triệu Thê rơi vào những suy nghĩ miên man dằng dặc.
Sinh, hay không sinh, đó là cả một vấn đề lớn. Lý do để không sinh thì cậu có thể liệt kê ra cả đống: nào là kết quả ngoài ý muốn, nào là sợ đau, nào là sợ bị xuống sữa... Còn lý do để sinh, cậu nghĩ mãi cũng chỉ ra được hai điều: Thứ nhất, đây là một sinh mệnh; thứ hai, đây là con của cậu và Tiêu Thế Khanh, mà hắn lại rất muốn cậu sinh đứa bé này.
Nghĩ mãi không ra đáp án, Triệu Thê bắt đầu đi trưng cầu ý kiến của những người trong cuộc.
Giang Đức Hải hai mắt sáng rực: "Nô tài vẫn luôn mong mỏi được hầu hạ hoàng tử và công chúa, giống như lúc hầu hạ Bệ hạ thuở nhỏ vậy. Để các tiểu chủ nhân cưỡi trên lưng nô tài vui đùa, mới nghĩ thôi đã thấy đáng yêu vô cùng rồi..."
Trình Bá Ngôn cam đoan: "Thần nhất định sẽ tận tâm tận lực để hoàng tử và công chúa được khỏe mạnh, bình an lớn lên."
Triệu Thê nhìn một vòng rồi đưa ra nghi vấn: "Có phải các ngươi đều bị Thừa tướng mua chuộc hết rồi không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)