Có lẽ Tiêu Thế Khanh vốn không thạo việc an ủi người khác, nên sau đó hắn chẳng nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ôm lấy Triệu Thê và nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đang buông xõa của cậu.
Thực lòng Triệu Thê cũng chẳng muốn khóc lóc đến mức này, nhưng bao uất ức bấy lâu nay cậu cứ phải kìm nén và chịu đựng quá nhiều. Vừa rồi lại bị dáng vẻ như muốn "ăn tươi nuốt sống" của Tiêu Thế Khanh dọa cho một phen, nên tuyến lệ đột nhiên hoạt động quá mức cũng là điều dễ hiểu. Dù sao thì, miễn không ai bảo cậu yếu đuối như nữ nhi là được.
Triệu Thê chẳng chút kiêng dè mà trút hết mọi tủi thân cùng áp lực ra ngoài, khóc xong một trận trái lại thấy lòng dạ nhẹ nhõm hơn đôi chút. Thế nhưng, khi tâm trí đã thoải mái thì tiếng nấc cụt lại vang lên liên hồi không sao dứt được, khiến cậu cảm thấy thật mất mặt. Chẳng còn cách nào khác, cậu đành tiếp tục vùi đầu vào lồng ngực Tiêu Thế Khanh, đợi bao giờ hết nấc mới chịu chui ra.
Thấy cậu đã ngừng khóc nhưng bả vai vẫn run rẩy không thôi, Tiêu Thế Khanh hiếm khi cảm thấy bất an. Hắn định nâng Triệu Thê dậy để xem cho kỹ, nhưng cậu lại phát ra một tiếng "ức" rõ to rồi nói: "Đừng chạm vào ta."
Tiêu Thế Khanh ngẩn người: "..."
"Uống nước có thể hết nấc đấy."
Người Triệu Thê cứng đờ, thầm nghĩ: "Thôi xong, bị phát hiện rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
