Nghe Hạ Trường Châu nói xong, Triệu Thê cảm thấy nghẹt thở.
Cũng đúng, đêm cung yến hôm đó, những người từng đến Ung Hoa cung tổng cộng có bốn người. Loại trừ Dung Đường và Hạ Trường Châu thì chỉ còn lại Lý Trì Tô và Tiêu Thế Khanh. Lý Trì Tô vốn tính phong lưu, lại thích trêu hoa ghẹo nguyệt, việc lên giường với hắn mà nói chẳng khác nào bữa cơm thường nhật. Thêm vào đó là thái độ mập mờ của hắn với cậu sau này, biết đâu chừng “trứng rồng” thực sự là của hắn.
"Xuỵt." – Hạ Trường Châu đặt ngón trỏ lên môi Triệu Thê: "Bệ hạ nhỏ giọng một chút, Phù Tư vẫn còn ở trong bóng tối đấy, cẩn thận kẻo bị hắn nghe thấy."
Triệu Thê phồng má, chẳng còn tâm trí đâu mà dạo phố ăn mì nữa: "Đi về thôi."
Ở một nơi khác, Tiêu Thế Khanh sau khi xử lý xong việc trong tay liền đi một chuyến đến vùng ngoại ô Thương Châu. Bên ngoài biệt viện của Dung phủ, hai gã thị vệ vừa thấy Tiêu Thế Khanh đã vội vàng quỳ xuống hành lễ: "Tham kiến Thừa tướng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)