Dung Đường không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào Triệu Thê. Vết máu đỏ tươi nơi khóe miệng y trông vô cùng chướng mắt, khiến lồng ngực Triệu Thê cũng thắt lại đau nhói.
"Dung Đường, ngươi đừng như vậy," Triệu Thê khàn giọng, "Để thái y xem bệnh cho ngươi trước đã, có được không?"
Trình Bá Ngôn vốn đã đọc qua mọi bệnh án trong Thái y viện nên hiểu khá rõ tình trạng của Dung Đường. Ông lên tiếng khuyên nhủ: "Dung công tử, bệnh của ngài kỵ nhất là nóng giận cực độ. Hiện tại ngài phải bình tâm lại, bằng không bệnh cũ tái phát, hậu quả sẽ khôn lường."
Bình tâm lại... Làm sao y có thể bình tâm cho được?
Người y thầm thương trộm nhớ lại đang mang thai cốt nhục của kẻ khác. Sự phẫn nộ, nhục nhã và hối hận cùng lúc nhấn chìm tâm trí, y cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi rồi.
Triệu Thê chỉ lo cho sức khỏe của Dung Đường nên không còn tâm trí đâu mà tranh luận. Cậu nháy mắt với Giang Đức Hải và Trình Bá Ngôn. Hai người hiểu ý, định từ phía sau tiến lại để tách Dung Đường ra. Thế nhưng họ còn chưa kịp chạm vào người y đã nghe thấy tiếng quát lạnh lùng của Dung Đường: "Cút ra!"
Hai người khựng lại, lúng túng nhìn Triệu Thê: "Hoàng thượng, ngài xem chuyện này..."
Triệu Thê nắm lấy bàn tay đang túm chặt vạt áo mình của Dung Đường, vừa sốt ruột vừa bực bội: "Ngươi không nghe thái y nói gì sao?! Ngươi bình tĩnh lại chút đi, đừng ép ta phải truyền thị vệ đến bắt ngươi!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)