Triệu Thê lặng lẽ xoay người đi, bảo vệ chặt chẽ "long mạch" của mình, chỉ để lại cho Tiêu Thế Khanh một bóng lưng thê lương đơn độc.
"Hôm nay sao không hỏi ta đến tìm ngài có việc gì?"
Triệu Thê lầm bầm: "Chẳng phải huynh đến để thăm trẫm sao."
Tiêu Thế Khanh khẽ cười một tiếng: "Lần này lại chịu tin rồi à?"
Cậu lí nhí đáp: "... Tin."
Chuyện hoài "long đản" thực sự là một cú kích động quá lớn. Bốn người biết chuyện đã thức trắng cả đêm, sáng sớm hôm sau đã bí mật tụ tập tại cung Ung Hoa để bàn bạc đối sách. Cả ngày Triệu Thê chẳng ăn uống được gì, Giang Đức Hải phải sai Ngự thiện phòng nấu cháo kê, ăn kèm với chút dưa muối chua, cậu mới miễn cưỡng nuốt trôi được vài miếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
