Triệu Thê không ngừng gật đầu: "Đúng vậy."
Kẻ xưa nay chưa từng nói lời dư thừa như Tiêu Thế Khanh lại hỏi thêm một lần nữa: "Một chút cũng không giận sao?"
Thì cũng có một chút chứ, nhưng trẫm nào dám nói ra. "Không giận, không giận đâu, những việc ca ca làm đều là vì đại cục, trẫm cảm kích ngươi còn không kịp, sao có thể sinh khí cơ chứ."
Tiêu Thế Khanh im lặng không nói một lời, gương mặt lạnh tựa sương giá khiến đám thái giám hầu hạ trong điện nơm nớp lo sợ, đến thở mạnh cũng không dám. Những kẻ từng trực ở điện Cần Chính đều rõ, Thừa tướng đại nhân lúc nổi giận chưa bao giờ lớn tiếng quát tháo mà thường chỉ trầm mặc. Thần sắc ấy tuy khó phân định hỉ nộ nhưng lại đủ để khiến người ta nghe danh đã phải kinh hồn bạt vía.
Triệu Thê cũng nhận ra sự không vui của Tiêu Thế Khanh. Cậu nắm lấy ống tay áo quan phục của hắn, khẽ lay lay: "Ca ca?"
Triệu Thê hỏi: "Vậy Thừa tướng ca ca thì sao?"
"Có muốn ta bầu bạn với ngươi không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)