Triệu Thê ngẩn người tại chỗ, chỉ cảm thấy nơi lồng ngực như có một dòng nước mát lạnh khẽ lướt qua.
Hạ Trường Châu là người đầu tiên không hề biết đến danh tiếng "bạo quân", cũng chẳng bận tâm đến "quá khứ" của cậu mà chủ động bày tỏ thiện chí. Vì lẽ đó, Triệu Thê dù không đến mức vui sướng phát điên thì cũng mừng rỡ khôn xiết. Cậu lập tức nhận Hạ Trường Châu làm huynh đệ, đối đãi bằng cả tấm chân tình, lại còn ban cho hắn quyền tự do ra vào hoàng cung để hắn có thể tìm mình bất cứ lúc nào. Cho dù sau đó cậu bị Hạ Trường Châu "ăn sạch", thì giận thì có giận thật, nhưng cậu cũng chưa từng thực sự trừng phạt hay làm khó dễ hắn. Cậu tự thấy tư cách làm huynh đệ của mình nếu không được một trăm điểm thì cũng phải chín mươi.
Cậu có nằm mơ cũng không ngờ tới, mọi thiện ý và lòng tốt mà Hạ Trường Châu dành cho mình hóa ra đều là giả dối.
"A a a a a, tức chết trẫm rồi!"
Trong điện, Tiêu Thế Khanh khẽ nhướng mí mắt, lười biếng thốt ra một câu: "Không tồi."
Hạ Trường Châu nở nụ cười, tiếp tục nói: "Mấy tháng trước, khi Hoàng thượng và Thái hậu đi núi Mộc Dương thắp hương cầu phúc, để dẫn dụ người của Đoạn Mạch Phảng chủ động hành thích, ngươi đã hạ lệnh cho người cố ý chừa một con đường sống cho thích khách tại núi Cấm. Sau khi đám thích khách trà trộn vào chùa Mộc Dương, ngươi lại lệnh cho thuộc hạ mắt nhắm mắt mở, mặc kệ an nguy của Hoàng thượng ——"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

