Khí sắc của Dung Đường đích xác đã tốt lên không ít, trên môi đã có chút huyết sắc, gò má cũng không còn hốc hác, xám xịt như trước kia. Triệu Thê thực lòng vui mừng cho y, ý cười nơi khóe miệng không sao giấu nổi: "Trẫm đến hậu cung dạo chơi, tiện đường ghé thăm ngươi."
Hiện tại Triệu Thê đã xác định Hạ Trường Châu mới là kẻ gây ra chuyện thị tẩm đêm đó, đương nhiên cậu cũng loại bỏ mọi hiềm nghi trên người Dung Đường. Cậu đã bảo mà, một người thanh tao như tiên quân như Dung Đường thì ở trên giường chắc chắn cũng sẽ đoan chính, dè dặt, tuyệt đối không bao giờ thốt ra mấy lời thô tục kiểu như "chân tách ra" hay "nước chảy tràn trề" đâu.
Vì đã gạt bỏ nghi ngờ, lại tin rằng Dung Đường không phải kẻ trộm thuốc, Triệu Thê không chút đề phòng mà ra hiệu cho Giang Đức Hải kể lại đầu đuôi vụ mất thuốc ở Ung Hoa Cung cho y nghe.
"Nô tài phụng mệnh tìm kiếm khắp các cung các viện, nhưng vẫn chưa tìm thấy số Trường Tương Tư bị mất." Giang Đức Hải thưa, "Xét về dược tính của loại thuốc đó, bệ hạ đang nghi ngờ liệu kẻ trộm có phải là một mỹ nhân nào đó trong hậu cung, vì muốn cầu sủng mà không từ thủ đoạn hay không."
Dung Đường trầm tư giây lát rồi hỏi: "Mọi nơi đều đã tìm kỹ rồi sao?"
"Dạ đúng, ngoại trừ Từ An Cung ra, nô tài gần như đã lật tung cả hoàng cung lên rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

