Triệu Thê hoàn toàn không hiểu nổi tình hình lúc này, nhưng cậu biết rõ lời của ca ca Thừa tướng nhất định phải nghe theo, nếu không hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Hạ Trường Châu đứng chết trân tại chỗ, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Hắn nhìn chằm chằm vào Tiêu Thế Khanh, hận không thể lăng trì tên nam nhân kia ngay lập tức.
Tiểu Khẩn Tử vừa kinh hãi vừa sợ sệt, run rẩy không dám thở mạnh. Ngay cả một người nhập cung mấy chục năm, tự phụ là thấy nhiều biết rộng như Giang Đức Hải cũng phải cúi gầm mặt, không dám liếc nhìn ba người họ lấy một cái. Chỉ có đám ám vệ của Thiên Cơ Doanh là vẫn giữ được vẻ lạnh lùng thường thấy.
Đến khi Triệu Thê gần như ngạt thở, Tiêu Thế Khanh mới chịu rời khỏi môi cậu. Triệu Thê bị hôn đến mức toàn thân nhũn ra, chút tỉnh táo cuối cùng cũng bị hơi thở bao phủ trời đất của Tiêu Thế Khanh nhấn chìm. Tiêu Thế Khanh bế ngang cậu lên, theo bản năng, cậu vươn tay vòng qua ôm lấy cổ đối phương.
Tiêu Thế Khanh liếc nhìn Hạ Trường Châu, trong mắt không giấu nổi vẻ khinh miệt: "Học được chưa?"
Lồng ngực Hạ Trường Châu phập phồng kịch liệt, đôi mắt đỏ ngầu như sắp rỉ máu. Mỗi động tác Tiêu Thế Khanh làm, mỗi lời đối phương nói đều sắc bén hơn cả đao kiếm trên chiến trường, đâm thẳng vào tim hắn khiến máu chảy đầm đìa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

