Hai cổ tay bị trói chặt, Triệu Thê chỉ còn biết dùng đôi chân để chống đỡ. Cậu rất muốn tung một cú đá đuổi Dung Đường ra, nhưng lại không khống chế được lực đạo của mình. Nếu đá nhẹ thì chẳng thấm vào đâu, mà nếu dùng lực quá mạnh, ngộ nhỡ khiến "mỹ nhân bằng tuyết" này tan xác ra thì biết làm sao.
"Chịu trách nhiệm, trẫm nhất định sẽ chịu trách nhiệm với ngươi." Triệu Thê vừa dỗ dành vừa nịnh nọt, "Trẫm sẽ tìm danh y chữa trị cho ngươi, sẽ thả ngươi ra khỏi cung, bồi thường tử tế cho gia đình ngươi... Ngươi muốn gì trẫm cũng chiều tất, có được không?"
Cậu lấy danh nghĩa Thiên tử chính thức tuyên bố: Triệu Kiều chết chắc rồi, chết không kịp ngáp, cỏ trên mộ hắn giờ này chắc cũng phải cao đến ba mét!
Trong lúc Triệu Thê mải nghĩ ra một trăm phương pháp để "xử đẹp" đệ đệ mình, gương mặt Dung Đường đã kề sát trong gang tấc. Cậu bỗng nhiên quay mặt đi, một nụ hôn mang theo hương thuốc thanh nhẹ rơi xuống gò má. Tiếp đó, cậu nghe thấy tiếng cười cực khẽ của Dung Đường, và một bàn tay của y đang chậm rãi chạm tới đai lưng của cậu.
Chính nhờ hành động này mà Dung Đường chỉ còn một tay để khống chế cậu. Triệu Thê nắm bắt ngay cơ hội, dùng đầu gối thúc mạnh vào người đối phương. Thân thể Dung Đường vốn yếu, việc áp chế Triệu Thê nãy giờ đã tốn không ít sức lực nên y không kịp phòng bị, lập tức rên khẽ vì đau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)