Triệu Thê bắt đầu căng thẳng, cuối cùng cậu cũng sắp được diện kiến Triệu Đồng – người sở hữu "hào quang nhân vật chính" trong truyền thuyết rồi sao?!
Nào ngờ Giang Đức Hải lại ngẩn người: "Hoàng thượng muốn gặp Hoài Vương ạ?"
Triệu Thê cũng đâm ra hồ đồ: "Vậy ngươi nói rốt cuộc là ai?"
"Chính là Tứ công tử nhà Cửu Vương gia ạ. Trước đây Hoàng thượng thích cùng ngài ấy tìm vui nhất. Những năm trước vào tiết Vạn Thọ, Hoàng thượng đều thiết tha trông ngóng ngài ấy từ phương Đông mang về cho ngài mấy thứ đồ chơi lạ lùng quái đản đấy thôi."
Dung Đường nghe vậy thì bờ vai đang căng cứng bỗng thả lỏng xuống. Triệu Thê thì chẳng chút mặn mà: "Ồ, là hắn ta à."
Tứ công tử nhà Cửu Vương gia mà Giang Đức Hải nhắc tới tên là Triệu Kiều, là em họ của Triệu Thê, cũng là tên bạn xấu "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" của tên hoàng đế tồi ngày trước. Đất phong của Cửu Vương gia nằm ở phía Đông, gần Nhật Bản. Triệu Kiều cực kỳ có nghiên cứu về các loại ảo thuật và bí dược của B quốc. Phần lớn bộ sưu tập "đồ chơi" của tên hoàng đế đều do hắn tặng, ví dụ như mấy thứ kiểu như "Kỳ dâm Hợp Hoan tán", "Liệt diễm phần tình"... Ngoài tặng thuốc, Triệu Kiều còn tặng không ít mỹ nhân, trước đây từng tặng một cô nàng tóc xoăn mắt xanh, tiếc là vào cung được nửa năm thì đã qua đời vì không hợp khí hậu.
Thấy vẻ mặt của Triệu Thê, Giang Đức Hải càng thêm hoang mang: "Chẳng lẽ Hoàng thượng không muốn gặp Tứ công tử sao?"
Triệu Thê chưa kịp trả lời, thái giám giữ cửa đã vào bẩm báo: "Hoàng thượng, Tứ công tử đã đến rồi, hiện đang đợi ở ngoài điện ạ."
"Nhanh vậy sao? Hắn biết bay à?"
Dung Đường nói: "Nếu đã vậy, ta xin cáo lui trước."
Triệu Thê đưa tay ra níu lại: "Đợi đã —"
Dung Đường dừng bước: "Còn nữa, chữ thì ta sẽ không chép hộ Hoàng thượng đâu. Vì kế lâu dài, mong Hoàng thượng hãy chăm chỉ luyện tập."
"..." Cái quái gì thế này, Tiêu Thế Khanh đã đành, tại sao cả Dung Đường cũng bắt đầu quản thúc cậu luôn rồi?!
Thái giám hỏi lại: "Hoàng thượng, Tứ công tử này ngài có gặp hay không ạ?"
Người đã đến tận nơi rồi, không thể đuổi đi được, dù sao cũng là em họ mình. "Cho hắn vào đi." Triệu Thê nói.
Lúc Triệu Kiều vào điện, vừa vặn đi lướt qua Dung Đường. Dung Đường mắt không liếc nhìn, nhưng Triệu Kiều lại ngoái đầu nhìn y thêm mấy cái. Triệu Thê cố ý ho một tiếng, hắn mới thu hồi ánh mắt, mặt mày hớn hở hành lễ với Triệu Thê: "Thần đệ thỉnh an Hoàng thượng."
"Ngươi dẻo miệng thế, sao không đi kể chuyện ở quán trọ luôn đi."
Triệu Kiều nịnh nọt: "Thần đệ nói toàn lời thật lòng. Trong mắt thần đệ, Hoàng thượng biết tỏa sáng ạ."
"Trẫm thấy ngươi cũng biết tỏa sáng đấy, tỏa ánh sáng xanh lè." Triệu Thê đanh mặt lại: "Bớt nói nhảm đi, nói xem nào, ngươi vội vã vào cung như vậy là có chuyện gì?"
Triệu Kiều tiến lại gần một bước, hạ thấp giọng nói: "Hoàng thượng, xem chừng Dung công tử đã quỳ rạp dưới long bào của ngài rồi sao?"
Triệu Thê bưng chén trà lên, bực bội đáp: "Liên quan gì đến ngươi."
"Hoàng thượng, nếu chuyện phong nguyệt mà không liên quan đến thần thì thiên hạ này chẳng còn việc gì liên quan đến thần nữa." Triệu Kiều nhìn sắc mặt Triệu Thê: "Thần đệ đánh bạo suy đoán thánh ý, Dung công tử chắc là vẫn chưa được hưởng 'mưa móc' của Hoàng thượng đâu nhỉ?"
"Phụt —" Triệu Thê phun ngụm trà vào thẳng mặt Triệu Kiều: "Ngươi nói cái lời hổ báo gì thế! 'Mưa móc' cái gì đó của trẫm mà ngươi cũng dám bàn luận à, ngươi rút lại lời vừa rồi ngay cho trẫm!"
"Vâng vâng vâng, thần đệ lỡ lời, Hoàng thượng bớt giận, cẩn thận hại đến long thể." Triệu Kiều dùng ống tay áo lau mặt: "Thần biết Hoàng thượng là thật lòng thích Dung công tử, nên không nỡ dùng biện pháp mạnh với y."
Triệu Thê trừng mắt: "Ngươi còn nói nữa ư?!"
Triệu Kiều tự vả nhẹ vào miệng mình một cái: "Không nói nữa, không nói nữa, thần đệ trực tiếp làm luôn."
Triệu Thê cảnh giác: "Ngươi định làm gì?"
Triệu Kiều nháy mắt ra hiệu: "Thần muốn dâng thọ lễ cho Hoàng thượng."
"Thọ lễ chẳng phải phải đợi đến tiết Vạn Thọ mới tặng sao?"
Triệu Kiều cười: "Hoàng thượng, ngài còn không hiểu thần đệ sao, thọ lễ của thần sao có thể tặng trước mặt người khác được."
Triệu Thê hiểu ra: "... Vậy thọ lễ của ngươi rốt cuộc là cái gì."
Triệu Kiều từ trong ống tay áo móc ra hai bình sứ một đỏ một xanh: "Hoàng thượng xem này!"
Nội tâm Triệu Thê chẳng chút dao động: "Lại là xuân dược? Ngươi không có gì mới mẻ hơn à."
"Không phải, không phải đâu ạ." Triệu Kiều lắc đầu đắc ý: "Xuân dược tầm thường sao thần đệ dám mang dâng Hoàng thượng. Hai loại thuốc này là bí dược cung đình B quốc, chỉ có hoàng thất bên đó mới được dùng thôi."
"Thế sao ngươi lấy được?" Triệu Thê mỉa mai: "Ngươi cũng thành người hoàng thất noại quốc rồi à?"
"Nói ra thì thật xấu hổ, thần đệ vì muốn lấy hai loại thuốc này mà phải 'hiến thân' cho Thái hậu B quốc..."
Triệu Thê tưởng mình nghe nhầm: "Gì cơ?"
"Thái hậu ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
