Ngày mùng 5 tháng 9, đại quân giành chiến thắng, thuận lợi về đến vùng giáp kinh thành.
Qua giờ Tuất, trăng đã lên cao.
Đã vào cuối thu, màn đêm tối đen như mực, gió đêm lạnh run người, nhưng đối với Phụ Quốc quân quanh năm đóng quân ở biên giới Tây Bắc mà nói, bọn họ đã quen với thời tiết khắc nghiệt ở Tây Bắc từ lâu, về đến Trung Nguyên dù trời giá lạnh, cũng không bằng ở biên cương.
Sáu năm giằng co ở biên cương cuối cùng cũng kết thúc với thắng lợi vĩ đại của Đại Lâm.
“Muộn rồi, tối nay đành phải trú tạm ở đây vậy, sáng sớm ngày mai hãy vào kinh!”
Một vị tướng trung niên mặc áo giáp hét to, đứng từ xa cũng có thể nghe thấy giọng nói hào hùng của ông.
“Vâng!”
Binh sĩ chắp tay đáp lại, nhanh chóng nghiêm túc tản ra, ai cũng bận rộn.
Càng đến gần kinh thành, mọi người càng kích động, bọn họ xa nhà đã sáu năm, nghĩ mà thấy sốt ruột, ai ai cũng ngóng trông mau đến ngày mai.
Tạ Khanh Vân đổi sang thường phục, hắn đi qua đám đông, hướng về phía nam nhân ra lệnh đã trở về nghỉ ngơi trong lều, trên đường vỗ vai những binh lính hắn ta gặp.
“Phó tướng!”
“Phó tướng!”
“Ừm.”
Tạ Khanh Vân gãi đầu, nhìn nam nhân để râu quai nón trước mắt, trong lòng lo lắng.
“Đại tướng quân…”
Thẩm Tông Chí cầm cái trống bỏi, bình tĩnh lắc lắc: “Có chuyện gì?”
Tạ Khanh Vân: “…”
Cái trống bỏi này nhìn quen mắt quá.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Tiểu Thẩm: cha bảo con nói thẳng mà ..


