Mãi đến gần trưa Lục Vô Chiêu mới đến Tư Chính điện.
Không phải hắn muốn kéo dài thời gian mà hắn thật sự “bị thương”, lại còn “bị hoảng sợ”, đêm qua đi ngủ quá muộn nên sáng nay dậy trễ, không thể vào cung sớm được.
Tay phải hắn bị thương nên chỉ có thể dùng tay trái để điều khiển. Tay phải buông thõng đặt trên đùi, tay trái quay bánh xe, từ từ tiến về phía trước.
Lục Bồi Thừa đứng dậy khỏi long ỷ muốn tiến lên nghênh đón hắn. Đại thái giám Triệu Khúc thấy thế căng thẳng trong lòng, vội vàng đi trước, vòng qua sau lưng Lăng Vương, muốn đẩy xe giúp hắn.
Vẻ mặt Lục Vô Chiêu tái nhợt, hắn không từ chối sự giúp đỡ của người khác nữa, gật gật đầu với Triệu Khúc.
Lục Bồi Thừa đứng yên chờ hắn đến.
“Hoàng huynh kim an.”
Nam nhân ngồi trên xe lăn, chật vật nâng cánh tay bị thương lên muốn hành lễ.
Lục Bồi Thừa ngăn cản: “A Chiêu không cần đa lễ, cứ ngồi yên thế.”
Hắn ta là ca ca thương yêu chiều chuộng đệ đệ mình vô đối, không bận tâm thân phận của mình cúi xuống trước mặt bao nhiêu người khác, cầm lấy cánh tay của Lục Vô Chiêu lên kiểm tra.
Lục Vô Chiêu giơ tay lên, tránh được cái đụng chạm của Lục Bồi Thừa, tay hắn nắm hờ đặt lên miệng, ho nhẹ một tiếng, ra vẻ yếu ớt: “Khiến hoàng huynh lo lắng rồi, thần đệ không sao.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)