Lý do chọn ra Thời Ngu rất đơn giản, bởi vì khuôn mặt cô đặc biệt xinh đẹp cùng với những suy nghĩ nông cạn có thể nhìn thấy rõ qua đôi mắt.
Anh không phải thánh nhân, anh cũng là một người bình thường ở thế giới này, anh cũng có dục vọng.
Chỉ là nếu đã phát sinh ra mối quan hệ như này, Quý Việt Châu cũng sẵn sàng cho cô thêm một chút ưu đãi.
Quý Việt Châu chưa từng có
Bỏ qua dã tâm trên khuôn mặt xinh đẹp của cô bằng mắt thường có thể nhìn thấy được, đã như vậy thì để trợ lý ngày mai cho cô chút tài nguyên là được rồi.
Còn về cảm xúc? Anh không quan tâm, cô cũng không cần phải vọng tưởng.
Quý Việt Châu luôn tin rằng mối quan hệ hoàn hảo nhất chính là mối quan hệ giữa tiền và hàng hóa.
Điếu thuốc kẹp trên hai ngón tay Quý Việt Châu vẫn đang cháy, hắn hít một hơi, phong lưu mà lại mê người, rõ ràng anh đang làm những chuyện tục tĩu nhưng vẫn giống như quý tộc tao nhã trên bức tranh sơn dầu thời Trung cổ.
Ngửi thấy mùi khói, Thời Ngu bực bội mở mắt ra, đá Quý Việt Châu một cái cách một tấm chăn, giọng điệu ghét bỏ: “Dập khói đi.”
Cô mặc kệ Quý Việt Châu, cô chỉ biết rằng mùi thuốc lá thực sự rất khó chịu.
Lúc nãy bị cô giật tóc còn chưa tính sổ, bây giờ cô còn đá anh? Đây chính là cách đối xử với Kim chủ hay sao?
Quý Việt Châu đã ý thức được từ cuộc giao chiến vừa rồi, người phụ nữ này có một làn da mỏng manh mền mại, đồng thời cũng không ngoan ngoãn ngốc nghếch như biểu hiện lần đầu gặp mặt.
Có lẽ anh nên dạy cô làm thế nào để trở thành một tình nhân tiêu chuẩn, dù sao thì thân thể của cô quả thật khiến anh yêu thích không muốn buông tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

