Thoắt cái đã một tháng trôi qua mà không có Đường Tiểu Nhiễm ở cạnh, Thẩm Mộ Diễn như đã lấy lại được tự do.
Dường như bắt nguồn từ sự hận thù, lại hình như vì suốt đằng đẵng bảy năm bị trói buộc trong cuộc hôn nhân gàn dở, tất cả đều đã được trút bỏ hết, một tháng qua, mỗi khi màn đêm buông xuống, bất kể là tụ điểm hay câu lạc bộ hạng sang nào ở thành phố Minh Châu này, đều vương lại dấu chân Thẩm đại công tử
Những cuộc vui xa xỉ, mặc sức thác loạn, Thẩm thiếu gia ngạo mạn thanh cao của ngày thường, bỗng nhiên trở thành một công tử ăn chơi tiếng tăm lẫy lừng ở Minh Châu.
Bất cứ ai đều sẽ dễ dàng thấy được, không kể là ở tụ điểm giải trí nào, Thẩm thiếu gia cũng đều chơi rất vui vẻ, anh không chủ động nhìn ngắm một cô gái nào, nhưng đối với những cô gái lả lơi sẵn sàng đưa thân dâng đến tận miệng, anh lại không chút do dự từ chối.
lạ ở chỗ, đối với những hạng con gái này, chơi thì chơi chứ chẳng yêu thích hứng thú gì.
Cho dù là như vậy thì Thẩm thiếu gia trong mắt các chị em, vẫn là bậc hào hoa lãng tử, thu hút vô số "ong bay bướm lượn" quanh mình. Thẩm thiếu gia ăn chơi xa hoa, hào phóng, những cô gái giữ không nổi trái tim của anh, cũng thật là đáng tiếc.
Trong khi Thẩm thiếu gia vẫn ngày ngày chơi bời thì người bạn thân chí cốt kiêm thư ký của anh, Hứa Thiệu lại phát hiện ra một manh mối.
Người bị dị ứng chất cồn, da sẽ nổi những nốt mẩn đỏ, cũng có người sẽ cảm thấy khó thở, mà trong trí nhớ của anh, mỗi lần anh dùng cái hôn nồng nặc mùi rượu bỡn cợt hôn cô, mặt cô sau đó liền đỏ ửng lên, hơi thở cũng gấp gáp lạ thường, nhưng vì sao thừa biết chỉ là cái hôn đùa cợt, thừa biết chúng không hề mang chút chân thành nào, cô lại không hề né tránh, kìm nén nỗi đau khổ chấp nhận những cái hôn không hề chân thành không hề thật tâm của anh.
Rõ ràng chỉ là một nụ hôn bỡn cợt, lại đáng giá đến mức khiến cô nén nỗi đau mà nhận lấy tất cả sao?
Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc trầm ngâm tự chất vấn chính mình, những hành động của người phụ nữ mà trong lòng anh chỉ còn sót lại chút thương hại ấy, đã khiến anh hiểu lầm vô ta.
"Lẽ nào anh không tự nhận ra sao? Anh gần đây làm việc không tập trung, thi thoảng lại liếc mắt xem điện thoại." Hứa Thiệu nhìn anh đầy ngờ vực: "Không phải anh đang đợi tin nhắn hay điện thoại của ai đó chứ?"
Thẩm Mộ Diễn chợt bừng tỉnh, bất giác cười một cái, đồng thời cũng cố che đi sự hoài nghi, anh gần đây quả thực thường hay cầm điện thoại chốc chốc lại mở ra xem.
Nhưng anh sẽ đợi điện thoại của cô ta sao? Làm sao có thể chứ?
Thẩm Mộ Diễn cắn nhẹ môi, ánh mắt chứa đầy vẻ khinh bỉ.
Bỏ điện thoại xuống, những ngón tay thon dài của anh ấn ấn lấy thái dương: "Mấy hôm nay mệt mỏi quá rồi, tinh thần có chút không ổn định, tối nay chúng ta nên thư giãn tí chứ nhỉ." Dứt lời, liền nháy mắt với Hứa Thiệu: "Đi chứ?"
"Đi, sao mà không đi được!" Hứa Thiệu đảo đảo mắt: "Vẫn là chỗ cũ nhé? Có cần gọi thêm mấy người nữa không?" Chỗ cũ mà anh ta nhắc đến chính là "Điển Tọa".
"Không, Tô Hà thì thế nào?"
Hứa Thiệu vừa nghe đã trợn mắt kinh ngạc, đột nhiên kêu lên một tiếng: "Ô, sếp Thẩm của chúng ta tối nay muốn đến đấy chơi sao?"
Tô Hà không giống như Điển Tọa, những người đến Tô Hà thuộc đủ mọi tầng lớp trong xã hội.
Những người như Thẩm Mộ Diễn rất ít khi lưu tới những nơi như thế.
Cũng vì vậy Hứa Thiệu mới ngạc nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

