Cô vô thức đưa tay sờ thử, lẩm bẩm: "Đây không phải là... siêu năng lực điều khiển kim loại đấy chứ?"
Lộc Bắc Dã... Nhìn cái vẻ thiếu hiểu biết này, e là chị cậu dù có sống lại một đời cũng chẳng sống thêm được mấy ngày!
Haizz, chăm sóc mình bấy nhiêu ngày nay, cho ăn ngon mặc đẹp đầy đủ, cũng thật làm khó chị ấy rồi!
Phải nói cho chị biết mình có dị năng, sau này mới có thể luôn ở bên cạnh bảo vệ chị!
...
Lộc Nam Ca dựa vào đầu giường, rốt cuộc là sai ở chỗ nào nhỉ?
A Dã nếu thức tỉnh dị năng sớm như vậy, sao lại bị nhà dì Hứa bỏ đói đến chết được.
Logic không hợp lý chút nào, lẽ nào cô xuyên nhầm sách rồi?
Mấy ngày nay, cửa ở đầu cầu thang bị đập rầm rầm, tiếng sau dồn dập hơn tiếng trước. Lộc Nam Ca vẫn không hề lay chuyển, cách hai lớp cửa, cô coi như không nghe thấy động tĩnh bên ngoài.
Cô chỉ khép một nửa cửa lớn phòng khách, nhân lúc dạy Lộc Bắc Dã Taekwondo, thỉnh thoảng lại liếc mắt cảnh giác ra ngoài cửa.
Sau mấy ngày luyện tập, Lộc Nam Ca càng kinh ngạc trước sự thông minh của Lộc Bắc Dã, cậu gần như hiểu ngay khi được chỉ dẫn, động tác chỉ cần xem một lần là có thể nhớ được.
Chỉ là tuổi còn nhỏ, sức lực có phần chưa đủ.
Vì vậy, Lộc Nam Ca nhân lúc ăn cơm, lén cho Lộc Bắc Dã uống Đại Lực Hoàn.
Khoảnh khắc dược lực phát huy tác dụng, Lộc Bắc Dã lập tức nhận ra sự thay đổi của cơ thể.
Nhìn chiếc thìa đã bị bóp biến dạng trong tay, khóe miệng cậu giật giật.
Chị cậu thật sự coi cậu là đồ ngốc sao!
Biết làm sao giờ, đành phối hợp thôi!
Đêm đã về khuya.
Chiếc chuông gió trong phòng khách đột ngột vang lên, âm thanh trong trẻo đặc biệt chói tai giữa đêm khuya.
Lộc Nam Ca vươn tay chộp lấy cây dùi cui điện ở tủ đầu giường, nhanh gọn xoay người xuống giường.
Cô nhanh chóng đi ra ngoài, vừa vặn đụng mặt Lộc Bắc Dã từ phòng ngủ chính bước ra, tay cầm một cây gậy bóng chày vàng óng đi tới.
Lộc Bắc Dã: "Em đi, chị ở nhà đi."
Lộc Nam Ca nhìn dáng vẻ đẹp trai đó của em trai, đưa tay xoa rối tóc cậu.
"Ngoan, ở nhà đợi chị, chị đi một lát rồi về ngay."
Lộc Bắc Dã: "Lắm lời, cùng đi."
Hai người rón rén bước vào hành lang tối tăm, loáng thoáng nghe thấy tiếng sột soạt khe khẽ từ bên ngoài.
Lộc Nam Ca kéo Lộc Bắc Dã ra sau lưng mình.
Cô dùng sức kéo mạnh cánh cửa nhôm đúc bọc đồng, ngay sau đó nhanh như chớp đạp tung cửa inox, mượn đà mở cửa, tung một cú đá dữ dội vào người ở ngoài cửa.
Cô vừa định quay lại đẩy Lộc Bắc Dã vào nhà rồi khóa cửa, thì khóe mắt lại liếc thấy Lộc Bắc Dã đã nhanh gọn đóng sập cửa lại, sau đó vung gậy bóng chày, như đang chơi trò đập chuột chũi, liên tục nện vào người kia!
Cô gái đeo khẩu trang nghiêng đầu, dưới ánh nến trông càng thêm kỳ quái: "Còn có lần sau, chém chết các người! Cút."
Hôm sau, một đêm yên tĩnh.
Lộc Bắc Dã khoanh tay trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính, vẻ mặt Lộc Bắc Dã đầy chán ghét nhưng rất nghiêm túc: "Cùng đi! Em bảo vệ chị."
Lộc Nam Ca nhìn chiều cao của cậu: "Thức đêm sẽ ảnh hưởng đến chiều cao đó!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

