Ừ? Chỉ ừ thôi sao?
Nhìn nét mặt của Tịch Húc Sâm, cô không biết là anh đang vui hay đang buồn nữa, biểu cảm trên mặt anh bây giờ chỉ nhàn nhạt, có chút lười biếng ngả lưng ra ghế sau...
Tịch Hân Nghiên nháy mắt mấy cái, tuy cô không rõ vị này đang như thế nào nhưng mà theo kinh nghiệm tiểu thuyết miêu tả và trình độ bám dính người của Tịch Húc Sâm thì cô chắc chắn là anh không thể nào vui vẻ được.
Tịch Hân Nghiên tự nhiên có suy nghĩ muốn gọi cho giáo viên để hủy chuyến đi này.
Cô xụ mặt xuống.... nếu là hoạt động bình thường cô đã không tham gia rồi... nhưng đây chính là hoạt động bắt buộc, vô lý quá~
" anh buồn?". Cô biết vị này lại sắp bị trầm cảm đây mà~
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

