Hứa Kình vừa ra khỏi thang máy vừa cười, cô cũng không biết anh ta cười cái gì, chỉ cảm thấy ngờ ngợ.
“ đến rồi đó Tiểu Mèo Nhỏ, người ta ở trong kia kìa”. Hứa Kình chỉ vào một cánh cửa thủy tinh bên tay trái, nói giọng cà lơ phất phơ, Tịch Hân Nghiêng hết cách, cô cũng tặc lưỡi chấp nhận.
Người này không bao giờ đứng đắn cả.
“ cảm ơn nha ~Mặt dày~”. Tịch Hân Nghieng đáp lại, dùng biệt danh mà cô mới chế ra nói xéo hắn.
Hứa Kình nghe xong hai mắt trợn lớn, không có dáng vẻ tức giận mà lại ngờ nghệch cười, ánh mắt nhìn cô có chút hứng thú và hưng phấn:” chà, Tiểu mèo nhỏ hôm nay lại biết cắn người nha”.
Cô bĩa môi từ chối trả lời, trong lòng thầm nghĩ, cái người này thật là, tính cách không tệ nhưng cái miệng mở ra lại làm người ta nghĩ là giang manh không thôi, trong nguyên tác Anh ta cũng đối xử với nữ phụ rất tốt, mà nói ra cũng vì giao tình của Tịch Húc Sâm mới như vậy thôi, nhưng dù như vậy thì cũng đã rất cảm kích rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

