Trương Tú Linh cũng là một người khá cố chấp với mục tiêu của mình đề ra vì thế cô ta cố gắng cắn răng chịu đựng.
Tới khi trời gần tối cuối cùng ba ông cháu cũng dựng xong lều.
Nhìn quần áo nhếch nhác trên người, ở một nơi không quát, không điều hòa, không nước, không tin vị.
Trương Tú Linh bắt đầu thấy hối hận.
Mọi việc không dừng lại ở đó thức ăn của ông cháu họ toàn là những thức ăn mua được của người bản địa ở dọc đường đi, hoặc được người bản địa tặng.
Toàn những thứ bánh cứng ngắc, không có mùi vị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


