Trịnh Dục Tú không ngờ cuối cùng bà lại gặp được người yêu cũ của mẹ mình trong một hoàn cảnh tình cờ tới vậy.
“Khi chúng tôi còn yêu nhau, có lần bà ấy đùa tôi rằng, nếu sau này tôi đi lấy vợ bà ấy đi lấy chồng, nếu đẻ ra một trai một gái thì nhất định phải tìm nhau kết thông gia. Bà ấy còn đùa rằng, không muốn để cổ cầm vào tay người khác.Ai ngờ sau này, tới lượt cháu của chúng tôi lại thành một đội. Có lẽ là duyên trời định” .
Trương Lão gia ôm cây cổ cầm trong lòng không giấu nổi những giọt nước mắt. Từ nay coi như ông đã giải tỏa được chấp niệm trong lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

