“Con cho người cưỡng bức nó, con có biết đêm đó nó bị chuốc thuốc và người đàn ông đêm đó cưỡng bức nó là ai không? Là Lăng Quốc.
Thiên! Chính Lăng Quốc Thiên đã xác nhận điều này” Trương Vân Sơn đập bàn quát lớn.
“Con còn dám nói là nó lăng loàn không? Nếu không vì con nó có ra nông nỗi ấy không? Con biết điều thì im đi!” Mặt TrươngVân Sơn đã đỏ phừng phừng.
“Là con thì sao, Lăng Quốc Thiên cưỡng bức chị ta thì sao, anh ta dù sao cũng chỉ là một tên tàn phế sắp hết thời.
Làm gì được con.
Chỉ cần con gả cho Thịnh Thiên Vỹ, thử xem anh ta và Trương Tú Anh làm gì được con nữa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


