Nói tới đây Lăng Quốc Thiên từ từ quỳ xuống trước mặt Trương Tú Anh, lúc này gương mặt cô đã giàn dụa nước mắt, cô chỉ biết lắc đầu không nói thành lời.
“Tú Anh, là anh có lỗi với em, dù lý do có là gì cũng không thay đổi được việc người đêm đó cưỡng đoạt em là anh.
Anh đã từng tự hứa sẽ giành hết cả quãng đời còn lại để bù đắp cho em.
Em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, chỉ xin em cho anh được chăm sóc em ít nhất là tới khi em hoàn toàn bình phục.
Có vẻ là anh tham lam nhưng một điều nữa là anh xin em hãy cho anh.
được chăm sóc em và Tiểu Mỹ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

