“Con bé này, làm sao tới nông nỗi này?” Ông nội xót xa chạy tới, kiểm tra một lượt các vết thương trên người Tú Anh, bàn tay nhăn nheo của ông run run đưa lên vuốt nhẹ vào vết thương được băng kín trên đầu cô.
“Ông nội, con không sao rồi mà.
Ông nội ngồi xuống đây từ từ nói.” Trương Tú Anh nhìn thấy ông thương mình trong lòng bỗng nhiên mềm nhũn, cô đưa tay kéo tay ông ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh.
Bỗng dưng thấy mình vẫn chỉ là cô cháu gái bé nhỏ của ông.
“Con mới về nước, mà kẻ nào lại ra tay hãm hại con như vậy? Nói với ông nội, ông nội sẽ xử lý bọn chúng thay con?” Trưởng lão gia vẫn lầm bàn tay gầy guộc của Trương Tú Anh, giọng nói pha chút tức giận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

