Thấy mình bị lơ đẹp anh đành phải ho khan vài tiếng, thấy tiếng động hai người cùng nhìn ra phía cửa, từ lúc nào đã xuất hiện một người đàn ông cao ráo, chiếc sơ mi màu xám mở một cúc, tay áo xắn lên lộ bắp tay rắn chắc, bàn tay thon dài cầm một bó hoa linh lan trắng muốt tiến vào.
Trương Tú Anh nhìn thấy bó hoa trên tay anh, đôi mắt cô liền sáng rực lên, hoa linh lan - loài hoa cô vô cùng yêu thích, làm sao anh biết được.
“The return of happiness”Trương Tú Anh mất máy môi.
Linh lan, loài hoa mang ý nghĩa của sự trở về, sự quay trở lại của hạnh phúc, làm sao anh biết cô thích hoa này, hay chỉ là trùng hợp tâm lý tưởng thông?
Thấy ánh mắt sáng lấp lánh của Trương Tú Anh dán chặt vào bó hoa, Lăng Quốc Thiên đưa bó hoa trắng muốt được cột một sợi ruy băng bằng satin màu xanh ngọc tới trước mặt Trương Tú Anh.
“Tặng em, mừng em đã trở lại” Lăng Quốc Thiên thì thầm vào tai cô, giọng anh nhẹ như gió, gương mặt dịu dàng mang nét cười như tắm trong gió xuân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


