“Phù! Mẹ kiếp cà phê gì mà nhạt như nước lã!”
Đặng Triều nhổ ngụm cà phê ra sàn quát ầm lên, tay đập xuống mặt bàn làm nước bắn tung tóe, mấy tên đàn em ngồi xung quanh cũng đứng cả dậy.
“Dạ, dạ có chuyện gì xin quý khách bớt nóng, để tôi đổi...!đổi cốc khác cho ngài.”
Chủ quán lật đật chạy ra, ông ta kinh doanh quán cà phê ở cái xứ nghèo nàn này, sáng sớm nay đã được cả một đoàn khách với xe sang ghé vào uống nước, nhìn họ cũng thấy là người thành phố, lại không phải dạng dễ chọc, ông ta đã vô cùng cẩn thận không ngờ vẫn chưa hài lòng vị đại ca này.
“Mau lấy cốc khác, nhiều cà phê, nhiều đá: Đặng Triều không thèm liếc chủ quán lấy một cái,
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


