Bỗng chốc gương mặt cô gái đang chìm trong bóng tối ấy chợt hiện lên rõ ràng, là gương mặt của Trương Tú Anh nhìn anh với ánh mắt căm thù và khinh bỉ buông ra một câu nói “Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh” sau đó cô quay người bước đi, mặc cho anh đuổi theo cô thế nào cũng không thể bắt kịp có được, cứ thế Trương Tú Anh biến dần dần biến mất vào trong bóng đêm để lại Lăng Quốc Thiên trơ trọi giữa sa mạc hoang vắng.
Lăng Quốc Thiên tỉnh dậy, người ướt đẫm mồ hôi.Anh lau mồ hôi đang túa ra trên trán, nhìn đồng
hồ vậy mà anh đã thiếp đi được hơn hai giờ.
Lăng Quốc Thiên quyết định đi tới phòng chờ.
Lăng Duệ và Trịnh Dục Tú vừa tiễn Trương Vân Sơn và Hàn Thu Nguyệt đi chưa được bao lâu thì Lăng Quốc Thiên tới.Anh thấy hành lang đã trống trải mới bước vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


