Mọi người ùa vào như dông bão, lao đi cũng dũng mãnh như cơn lốc.
Đến khi tất cả mọi người yên tĩnh, Thiên Tình cùng hoàn toàn sụp đổ. Mặt mày trắng trợt nằm xụi lơ lại giường, tay vô thức túm chặt tấm ga giường.
Đáy lòng có sự chua xót và đau đớn khó dùng lời diễn tả được, hô hấp dồn dập như muốn đứt hơi.
"Cô Cảnh, cô không sao chứ?" Bác sĩ ân cần tiến lên hỏi thăm.
Bác sĩ đang muốn đi ra ngoài, Thiên Tình như sực nhớ ra điều gì, vội gọi anh ta lại, "Bác sĩ, tôi muốn hỏi thăm một vấn đề."
Bác sĩ dừng chân quay đầu lại nhìn cô, "Cô nói đi."
“Sức khỏe tôi bây giờ, có thể xuất viện được chưa?"
"Sức khỏe của cô, hẳn là cô rõ ràng hơn ai hết, tình trạng cô còn rất yếu."
"Có thể về nhà điều dưỡng không?" Cô nhìn chằm chằm bác sĩ hỏi lần nữa.
Bác sĩ suy nghĩ rồi gật đầu."Dĩ nhiên."
"Nếu cô cảm thấy trong nhà có đủ điều kiện để dưỡng bệnh thì về nhà cũng được. Nhưng tôi đề nghị cô vẫn nên ở lại bệnh viện thêm một thời gian nữa, để ngừa lưu lại mầm bệnh. Hơn nữa, bà Thi đã đặc biệt căn dặn, phải điều dưỡng cho cô hoàn toàn hôi phục thì mới được xuất viện."
"Không, bác sĩ, tôi muốn xuất viện ngay bây giờ. Tôi sẽ về nhà dưỡng bệnh." Thiên Tình muốn ngồi dậy, nhưng cơ thể còn quá yếu nên không ngồi dậy nổi.
Bác sĩ thở dài, "Nếu cô thật sự muốn đi, vậy tôi sẽ giúp cô liên lạc với bà Thi."
"Không! Cầu xin anh, bác sĩ, tôi không muốn mang thêm phiền đến cho họ nữa. Tôi sẽ gọi chị tôi đến đón tôi đi."
"Được. Đây là chuyện riêng của cô, cô xử lý tốt thủ tục xuất viện là có thể đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

