Suốt đường đi, Thi Nam Sênh lái xe như bay, không biết đã vượt qua bao nhiêu chốt đèn đỏ.
Áo sơ mi trắng nhuộm đầy máu tươi. Thi Nam Sênh lo lắng nghiêng mắt nhìn sang Thiên Tình.
Sắc mặt cô càng lúc càng tái nhợt, nhắm mắt nằm im lìm ở đó.
Tay anh run run đưa sang nắm nhẹ bàn tay cô.
Tay cô lạnh ngắt, càng lúc càng lạnh....Cái lạnh ấy như lan truyền sang thẩm thấu đến tận trong xương anh.
***
"Bác sĩ! Bác sĩ!" Vừa đến bệnh viện, anh điên cuồng gọi lớn.
Tay Thiên Tình vẫn ôm bụng, nhưng lúc này đã hoàn toàn bất tỉnh.
Bộ váy ‘Thiên Sứ’ trên người đã nhuốm đầy máu tươi, nhìn vô cùng ghê rợn.
Bệnh viện đã nhận được điện thoại từ trước, cho nên đã sắp xếp xong xuôi mọi thứ.
Bác sĩ, y tá vội vàng đẩy xe ra.
"Thưa anh, mau, mau đặt cô ấy nằm lên!" Bác sĩ hối thúc.
Thi Nam Sênh không dám chậm trễ liền bế cô đặt lên.
Bàn tay vẫn nắm chặt tay Thiên Tình, "Ngoan.... Đừng sợ, đến bệnh viện rồi, đến bệnh viện rồi...." Giọng nói của anh chưa từng dịu dàng như lúc này.
Vừa đẩy tới cửa phòng phẫu thuật, Thi Nam Sênh cũng vượt lên trước nói, "Bác sĩ, ông nhất định phải cứu cô ấy! Cứu lấy đứa bé! Không được thiếu một người!" Anh nói mà như rống lên.
"Chúng tôi chỉ có thể cố gắng hết sức." Bác sĩ vừa mang khẩu trang lên thì giường cũng đã được đẩy vào phòng phẫu thuật.
Bác sĩ quay đầu lại nhìn Thi Nam Sênh, thấy anh đang định xông vào theo liền ngăn lại, "Mời anh đứng chờ ngoài cửa đợi. Có tin gì chúng tôi sẽ lập tức thông báo."
Thi Nam Sênh đành phải đứng chờ ở bên ngoài.
***
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

