Vương Chính Cương giật giật môi muốn giải thích. Nhưng Thi Nam Sênh đã giơ tay lên chặn lời anh ta, lạnh lùng không chút nể tình nói, "Không cần giải thích. Tôi không chấp nhận bất kỳ lời giải thích nào. Có lời gì anh có thể nói trực tiếp với luật sư!"
"Tổng giám đốc, xin hãy tha tôi một lần.... Tôi không cố ý! Thi tổng!" Vương Chính Cương vội vàng đưa tay qua mặt bàn, bắt lấy tay Thi Nam Sênh.
"Bị ép buộc?" Vẻ mặt Thi Nam Sênh càng thêm tàn nhẫn, đứng dậy, cao ngạo nhìn xuống Vương Chính Cương.
Ánh mắt kia lạnh lẽo, sắc bén giống như mũi chùy sắc nhọn đâm thẳng vào lòng người.
"Ai ép buộc anh? Người của Liên thị bắt cóc người nhà anh làm con tin ép anh làm? Hay là uy hiếp tính mạng anh?"
Thi Nam Sênh cười lạnh một tiếng, không đợi Vương Chính Cương đáp lại, liền tiếp tục nói...."Phải nói là Liên thị dùng năm trăm vạn ép cậu! Là chính lòng tham không biết đủ của anh ép anh!"
Rất dễ nhận thấy là Thi Nam Sênh đã điều tra rất rõ ràng mới có màn kịch hôm nay.
Vương Chính Cương muốn nói giải thích nhiều hơn nữa, nhưng lúc này đã không thể nào mở lời được.
Thi Nam Sênh hừ một tiếng, "Cút ra ngoài cho tôi!"
Trần Lâm liền dẫn Vương Chính Cương đi ra ngoài.
Khoảnh khắc cửa được đóng lại, Thi Nam Sênh thở nhẹ ra một hơi ngồi xuống ghế dựa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

