"Mọi người đều tụ hết cả lại đây, không cần làm việc sao?" Trần Lâm sầm mặt quát lên.
"Vâng, trợ lý Trần. Anh yên tâm, vừa rồi chúng tôi đều không nhìn thấy gì cả."
Mọi người cùng lên tiếng đáp.
...... .
Chỉ còn lại Thiên Tình đơn độc ngồi ở đó, tay bị bỏng đỏ, cô chỉ sờ nhẹ lên vết thương.
Trong lòng cuồn cuộn trào dâng chua xót. Cô cúi đầu, không dám ngẩng lên, sợ vành mắt đỏ hoe của mình bị người khác nhìn thấy.
"Thiên Tình, cô đã sao chép tài liệu vừa rồi xong chưa?" Trần Diễm Phân hỏi khi thấy Thiên Tình ngồi ủ rũ một mình trong góc.
"Vâng. Đã làm xong, cũng đã đưa cho quản lý Vương rồi." Thiên Tình xốc lại tinh thần để trả lời cô ta.
"Vậy là tốt rồi." Trần Diễm Phân gật đầu, dường như phát hiện ra điều gì, nhìn chăm chăm vào hai mắt Thiên Tình, "Ai da, cô làm sao vậy? Sao mắt lại đỏ lên thế kia?"
"Tôi không sao." Thiên Tình vội vã xua tay, ra vẻ như muốn lấy tài liệu ra xem để tránh khỏi ánh mắt soi mói của đối phương.
Trần Diễm Phân cũng không hỏi thêm gì nữa.
***
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

