"Dù tôi có nói thế nào, thì anh cũng vẫn không tin...." Thiên Tình rũ mắt, đẩy thân hình cường tráng của anh một cái, "Thi tổng, làm phiền anh tránh ra, tôi phải đi làm rồi."
Cô muốn chui ra từ giữa khuỷu tay của anh, nhưng cổ tay lại bỗng dưng bị Thi Nam Sênh giữ chặt, hai tay bắt chéo ở phía sau lưng.
Anh nhíu hàng mày rậm, "Cảnh Thiên Tình, tôi cho cô đi chưa?"
"Đau...." Mặt mũi Thiên Tình trắng bệch, sức anh rất mạnh, bị anh nắm cổ tay cô tưởng chừng như mình sắp bị anh bóp cho vỡ vụn.
“Tôi cảnh cáo cô, đừng coi tôi như thằng ngốc!" Thi Nam Sênh kề sát vào tai cô nghiếng răng cảnh cáo, "Tốt nhất, đứa bé được sinh ra đừng chảy dòng máu của nhà họ Mộ!"
Môi Thiên Tình trắng bệch không còn giọt máu, cô giương mắt nhìn anh, đáy mắt lấp lánh ánh nước của sự lên án tố cáo. Sau khi bình tâm lại, cô tức giận giẫy dụa, "Anh không hiểu gì hết. Buông tay...Tôi muốn gọi người...."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

