Anh cắn răng kiềm nén khó chịu, chỉ cần vươn tay ra đã có thể dễ dàng nhấc bổng cô lên khỏi ghế phụ, sau đó đặt cô ngồi trên đùi mình.
Cô đã không còn hơi sức vùi sâu vào lòng anh, bàn tay nhỏ bé siết chặt vô lăng.
Đôi mắt mông lung trong suốt như được khảm kim cương rải rác nho nhỏ ấy khẽ nheo lại.
Anh nâng mặt cô lên, hôn như dày xéo lên đôi môi xinh xắn kia.
Thiên Tình cảm thấy không khí trong lồng ngực mình như sắp bị anh hút đến khô cạn, cô khó chịu đẩy ra anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

