"Cô yên tâm, bác sĩ Tống đã nói không sao thì nhất định sẽ không sao." Hộ lý cười đáp lời cô.
"Vậy tốt quá." Thiên Tình thở hắt ra một hơi. Mặc kệ anh không muốn có đứa bé này đến cỡ nào, nhưng bây giờ cô đã thật sự toàn tâm toàn ý chờ mong đứa bé được chào đời.
Thiên Tình miễn cưỡng cười, “Tôi vẫn chưa kết hôn, nên cũng không có chồng."
"Vậy thì chắc là bạn trai rồi." Hộ lý đoán chắc là vậy. Dạo này, vợ chồng son có con trước rồi cưới sau đang rất thịnh hành, thấy riết rồi cũng quen, “Tối qua anh ta ở đây chăm sóc cô cả đêm. Có vẻ rất lo lắng.”
Chăm sóc mình cả đêm? Lẽ nào là anh sao?
Nhưng mà ....
Sao anh có thể ở lại chăm sóc mình? Thiên Tình không cần nghĩ ngợi, liền bác bỏ đáp án của mình. Có thể, chỉ là người của nhà họ Thi phái tới!
Nghĩ vậy, cô cầm lấy muỗng miễn cưỡng ăn một chút lót dạ.
Mặc dù cô không thấy đói, nhưng vì đứa bé trong bụng, cô không thể không ăn.
Ăn sáng xong, sau khi hộ lý dọn dẹp sạch sẽ, thì có bác sĩ tới thông báo Thiên Tình có thể xuất viện.
Trong phòng bệnh lúc này đã không còn ai. Cũng may, cô cũng không có đồ đạc gì cần phải thu dọn, chỉ thay ra áo ngủ trên người sau đó chuẩn bị đi về.
Cửa phòng bệnh lại bị người từ bên ngoài bất ngờ đẩy vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

